Cơn cao trào bị cưỡng ép liên tục kéo dài, cho đến khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, dư chấn trong cơ thể ta vẫn mãi không thể dừng lại. Hai chân mảnh khảnh run rẩy vô lực, nơi sưng đỏ ấy rốt cuộc không còn phun ra nổi một giọt dịch nào nữa.
Những âm thanh ngọt ngào, mị hoặc ấy theo từng khe hở lan tận đến phòng ăn. Bạch Tuyết khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trong tay, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi.
Chỉ có lão hoàng đế là lộ vẻ kinh ngạc trong thoáng chốc, nhưng thấy Bạch Tuyết vẫn thần sắc như thường, ông ta mới giả vờ như không nghe thấy gì, cẩn thận dùng bữa sáng của mình.
Chỉ là lão hoàng đế không hề chú ý tới độ cong khẽ nhếch nơi khóe miệng Bạch Tuyết, cũng như không thấy được sắc tối ám nơi đầu ngón tay cô ấy đang dần rút đi khỏi chiếc nhẫn.
"Đan Đan, đi mời mẫu hậu đến đây."
Bạch Tuyết tuy là đang ra lệnh cho hầu gái, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi chiếc nhẫn. Nhìn những hoa văn nguyền rủa dần biến mất, đôi mắt xanh biếc của cô ấy càng thêm thâm thúy.
"Tuân lệnh." Mụ hầu gái trung niên cung kính đáp lời rồi rời khỏi phòng ăn.
"Bạch Tuyết, con đang xem gì vậy?" Lão hoàng đế rốt cuộc cũng chú ý tới sự bất thường của con gái, ông đặt dao nĩa xuống, hòa ái hỏi thăm.
"Chiếc nhẫn ạ." Bạch Tuyết chẳng hề giấu giếm, trực tiếp đưa chiếc nhẫn hắc diệu thạch ra, còn cong mắt cười với lão hoàng đế bằng vẻ nhu nhược vô tội. "Phụ hoàng, người thấy nó đẹp không?"
Lão hoàng đế vốn kiến thức rộng rãi, tự nhiên nhận ra đây là nhẫn Đồng Tâm, nhưng cũng bị luồng nguyền rủa u ám nồng đậm trên đó làm cho kinh ngạc. Ông chỉ có thể gượng cười: "Đẹp thì đẹp thật, nhưng mà..."
Bạch Tuyết hiểu lão hoàng đế muốn hỏi gì, nhưng cô không có ý định giải thích, chỉ mỉm cười thu nhẫn lại.
Trong hoàng cung có một quy định bất thành văn: con cháu hoàng gia đời đời không được tu tập vu thuật, kẻ vi phạm chắc chắn sẽ bị nguyền rủa quấn thân, không có kết cục tốt đẹp. Từ ba năm trước, khi đến nương nhờ Đại phù thủy, cô đã chuẩn bị tâm lý bị nguyền rủa tra tấn đến chết.
Cứ ngỡ Đại phù thủy sẽ ngăn cản, nhưng không ngờ bà ấy chẳng hỏi lấy một lời đã đồng ý ngay, còn tiên tri rằng: ba năm sau, một vị "thiên sứ" đến từ dị giới có thể giúp cô tiêu trừ nguyền rủa.
Chiếc nhẫn Đồng Tâm này vừa là vật dẫn chứa nguyền rủa, vừa là pháp bảo để vị "thiên sứ" tương lai giúp đỡ cô. Hiện tại, nguyền rủa biến mất, cũng có nghĩa là "thiên sứ" đã xuất hiện.
Bạch Tuyết khẽ nhếch môi, ánh mắt xuyên qua không gian nhìn về phía tẩm điện đang chìm trong bầu không khí kiều diễm.
Tại tẩm điện, ta bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, đôi tay đang xoa bóp cơ thể run lên bần bật, vội vàng khoác thêm một lớp áo ngoài.
Đúng lúc đó, cửa tẩm điện bị gõ vang, giọng nói của mụ hầu gái trung niên lại vang lên, vẫn cái thái độ chẳng mặn chẳng nhạt ấy:
"Hoàng hậu, điện hạ Bạch Tuyết mời người đến phòng ăn dùng bữa sáng."
Nghe đến cái tên "Bạch Tuyết", ta tức đến nghiến răng, cực lực khắc chế chất giọng vẫn còn đang mềm nhũn vì dư chấn: "Chờ ta một chút."
Nói đoạn, ta kéo đôi chân vẫn còn rệu rã, khom lưng chỉnh đốn lại làn váy hỗn độn, sau đó mới chậm rì rì nhích từng bước ra cửa.
Mụ hầu gái không thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ đợi. Cho đến khi thấy tà váy của ta xuất hiện trong tầm mắt, mụ mới tiến lên dẫn đường. Suốt quãng đường, mụ vẫn luôn cúi gằm mặt, không dám liếc nhìn ta lấy một cái.
Ta chẳng buồn chú ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt đó, trong lòng vẫn đang không ngừng chửi bới.
Đồ Bạch Tuyết vô sỉ! Bà Hoàng hậu biến thái! Đây rốt cuộc là cái truyện cổ tích đen tối gì thế này!
Chưa kịp chửi cho hả giận, ta lại nghe thấy giọng nói ấm áp mềm mại của kẻ "vô sỉ" kia vang lên, khiến đôi chân vốn đã nhũn của ta suýt chút nữa là lảo đảo ngã quỵ.
"Mẫu hậu, người tới rồi à."
Đôi mắt xanh biếc của Bạch Tuyết chăm chú nhìn ta, bên trong như chứa đựng một làn nước suối nhu hòa đến cực điểm: "Lại đây ngồi bên cạnh con này."
Lão hoàng đế cũng vui vẻ phụ họa theo: "Đúng vậy, hoàng hậu lại đây ngồi bên này đi."
Trước sự mời mọc nhiệt tình của hai cha con họ, ta chỉ có thể ngoài cười nhưng trong không cười mà đáp lễ, rồi xách làn váy ngồi xuống giữa hai người.
Ánh mắt Bạch Tuyết dừng lại trên vành tai ta một lát, ngay sau đó cô ấy rất hiếu thảo mà đưa cho ta một đĩa sandwich giăm bông, khẽ nói: "Mẫu hậu, nếm thử cái này xem."
Lão hoàng đế dường như cũng phát hiện ra điều gì đó lạ lùng, nhưng ông ta chỉ xoay chuyển tròng mắt khôn ngoan của mình, vẫn tiếp tục vui vẻ nhìn chúng ta.
"Cảm ơn con gái ngoan của ta."
Ta tươi cười rạng rỡ nhận lấy từ tay Bạch Tuyết, nhìn không chớp mắt vào cô ấy. Nhưng sâu trong đáy mắt ta, ngọn lửa giận dữ đã tích tụ đến mức muốn thiêu cháy cô ấy thành tro bụi.
Bạch Tuyết giống như chẳng hề cảm nhận được cơn thịnh nộ của ta, vẫn cứ dịu dàng, ngoan ngoãn mỉm cười, thậm chí còn nhẹ nhàng hỏi: "Mẫu hậu có muốn nếm thử chút salad rau củ không?"
Cười chết mất, ta ăn cơm chỉ thích thịt thôi!
Thế nhưng trên mặt ta vẫn phải tỏ vẻ tiếc nuối mà lắc đầu, nói rằng một phần sandwich là đã đủ rồi.
"Mẫu hậu, ăn uống phải phối hợp chay mặn mới khỏe mạnh được."
Bạch Tuyết chớp chớp mắt, ra vẻ thiện chí nhắc nhở ta. Nhưng tia sáng ám muội dao động trong đáy mắt cô ấy lại đang cảnh báo rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Quả nhiên, giây tiếp theo, ta cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo quấn lên mắt cá chân mình.
Ta định tránh né, nhưng càng vùng vẫy nó lại càng quấn chặt hơn. Thứ dây leo cùng loại với chiếc lá xanh lúc nãy đang bò lên, chậm rãi quấn đầy bắp chân ta.
Ta tức khắc hoảng loạn, nhưng chưa kịp phản kháng thì cơ thể lại một lần nữa rơi vào sự khống chế của Bạch Tuyết. Trong lúc đó, "kẻ thủ ác" ngồi bên cạnh lại vô tội nghiêng đầu, đẩy đĩa salad rau củ tới trước mặt ta, thiện chí khuyên bảo:
"Mẫu hậu, không được kén ăn đâu, phải ăn thật tốt vào nhé."
Lời nói đầy ẩn ý đó khiến sắc mặt ta biến hóa liên hồi. Khốn khổ thay, lão hoàng đế chẳng hề hiểu được thâm ý của con gái mình, cũng hùa theo quan tâm khuyên nhủ: "Đúng vậy, hoàng hậu, ăn uống là phải cân bằng phối hợp."
Đồ Bạch Tuyết vô sỉ! Lão hoàng đế đồng lõa!
Ta thật muốn hất tung cái bàn ăn này, rồi úp cả đĩa salad lên đầu hai cha con nhà họ. Nhưng ngay lúc này, ta chỉ có thể để mặc cho cơ thể không nghe lời của mình thốt ra một tiếng "Được" đầy thuận thảo.
Ngay khi ta vừa dứt lời, thứ dây leo bên dưới bắt đầu nhúc nhích loạn xạ. Còn ta thì cứng đờ cầm lấy dao nĩa, bắt đầu hưởng dụng đĩa salad rau củ kia.
Sợi dây leo lạnh lẽo và mềm mại bắt đầu mơn trớn những đường viền ren trên nội y của ta. Sau một tiếng xé rách vải vóc nhỏ đến mức khó nhận ra, nó đâm thủng lớp vải, hướng về phía nơi vẫn còn sưng đỏ sau trận "cao trào" lúc nãy mà chen vào.
Chân mày ta nhíu chặt lại, chiếc nĩa trong tay đúng lúc rơi xuống đất, tạo ra tiếng động át đi những âm thanh quái dị phát ra từ cơ thể mình.
"Mẫu hậu sao lại bất cẩn thế?"
Bạch Tuyết nhìn ta với nụ cười nhu hòa vô tội, cô ấy vẫy tay ra hiệu cho hầu gái đổi cái mới cho ta. Ta nhẫn nhịn hết mức, cố giữ giọng điệu bình tĩnh: "Trượt tay thôi."
Một chiếc nĩa mới tinh được đưa tới tay. Ta cầm lấy chuôi dao kim loại, bắt đầu cắt nát những lá rau củ trên đĩa đến mức rơi rớt tan tác, cứ như thể đang trút hết mọi bực dọc vào đĩa đồ ăn vậy.
Ánh mắt Bạch Tuyết lóe lên tia sáng lạ thường, nhưng độ cong nơi khóe miệng vẫn không hề thay đổi.
Cùng lúc đó, những sợi dây mảnh khảnh chui tọt vào khe thịt chật hẹp, dán chặt lấy vách thịt đang sưng đỏ mà nạo vét, cọ xát. Những nếp gấp bên trong bị ép buộc phải tiết ra chất dịch trong suốt. Sợi dây màu xanh non sau khi hấp thụ được dịch thủy liền bành trướng lên một chút, nong đầy đường đi rồi bắt đầu thọc vào rút ra liên tục.
Tiếng nhai thức ăn xen lẫn với tiếng nức nở đầy khả nghi làm gò má ta đỏ ửng. Ta phải gồng mình chống đỡ vòng eo đang mềm nhũn, kiệt lực dùng nĩa xăm lấy một miếng cà rốt.
Lão hoàng đế hoàn toàn không hiểu ta đang phải trải qua chuyện gì, ông ta chỉ hơi nhíu mày đầy vẻ cổ quái. Bạch Tuyết tất nhiên rõ mười mươi sự khác thường của ta. Bàn tay trắng nõn của cô ấy chống lên chiếc cằm tinh tế, thong thả quan sát ta đầy ung dung, đáy mắt xanh biếc nhảy múa những tia hài hước khó nhận ra.
Ta thật sự muốn xé xác cái kẻ biến thái trước mặt này, nhưng đến cả việc vùng vẫy ta còn không làm được, chỉ có thể cắn răng chịu đựng những cảm giác kỳ quái dưới thân.
Sợi dây leo càng hấp thụ dịch thủy càng trở nên thô tráng, dần dần lấp đầy toàn bộ tiểu huyệt, căng ra mọi nếp uốn, thọc vào rút ra không một kẽ hở. Cái lạnh lẽo của thực vật chạm vào nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của ta, sự giao thoa nóng lạnh làm dịch thủy tuôn ra càng hăng, trào dâng trong đường đi nhưng không có lấy một cơ hội thoát ra ngoài, tất cả đều bị sợi dây leo hấp thụ sạch sành sanh như chất dinh dưỡng.
Khoái cảm dời non lấp biển ập tới, dần dần nuốt chửng lý trí của ta. May mà ta vẫn còn chút nghị lực cuối cùng để gắng gượng, nắm chặt nĩa, chậm chạp ăn cơm như sên bò.
Loay hoay nửa ngày mới ăn xong nửa lát bánh mì, dạ dày thì trống rỗng mà bụng dưới lại trướng lên kinh người như sắp nứt vỡ. Ta chỉ biết liên tục thay đổi dáng ngồi để bản thân thấy dễ chịu hơn một chút.
"Hoàng hậu cảm thấy không khỏe sao?" Lão hoàng đế nhìn chằm chằm ta, giọng nói trầm đục lộ vẻ quan tâm.
Ta chẳng dám mở miệng, chỉ cố nặn ra một nụ cười rồi lịch sự lắc đầu.
"Mẫu hậu, uống chút sữa bò đi." Bạch Tuyết đúng lúc lên tiếng giải vây cho ta.
0 Nhận xét