"Bạch Tuyết!" Cùng lúc giọng nói nam tính trầm hậu vang lên và lão hoàng đế đẩy cửa bước vào, Bạch Tuyết đột ngột nhào vào lòng ta. Cô ấy thân mật cọ cọ vào cổ ta, dán sát bên tai ta mà thổi hơi lạnh:
"Đeo nhẫn, hoặc làm chuyện thất lễ. Mẫu hậu, chọn một trong hai."
Lão hoàng đế vừa vào cửa đã thấy ngay cảnh tượng thân mật giữa ta và Bạch Tuyết. Sắc mặt ông ta biến hóa liên tục, cuối cùng lại tươi cười hớn hở chào hỏi hai chúng ta:
"Hoàng hậu cũng ở đây sao?" Ông ta vuốt râu, mặt mày hiện lên vẻ từ ái. "Có muốn cùng đi dùng bữa sáng không?"
Ta vội vàng muốn thoát khỏi Bạch Tuyết, tự nhiên là định đồng ý ngay lập tức. Nào ngờ cánh môi ta khẽ giật giật, lại chẳng thể thốt ra được nửa lời.
Ta kinh hoàng trừng mắt nhìn Bạch Tuyết. Thủ phạm gây ra chuyện này lại nhìn ta bằng đôi mắt cong cong đầy vô tội, rồi thong thả đứng dậy khỏi lòng ta, thay ta trả lời câu hỏi của lão hoàng đế:
"Phụ hoàng, mẫu hậu nói có bất ngờ muốn tặng cho con, nên bảo chúng ta cứ đi dùng bữa trước đi ạ."
Nói đoạn, cô ấy thân mật khoác lấy cánh tay lão hoàng đế, nũng nịu lay nhẹ, dùng chất giọng ngọt ngào nói: "Phụ hoàng, chúng ta đi trước đi."
Lão hoàng đế bị cô ấy dỗ dành đến mức không còn cách nào, chỉ có thể liên tục nói "Được", rồi quay đầu vứt luôn bà Hoàng hậu "tiện nghi" là ta ra sau đầu.
Đồ tồi! Ta lại một lần nữa chửi rủa thầm trong lòng. Cơ thể dưới sự khống chế của Bạch Tuyết vẫn không thể nhúc nhích như cũ.
Cho đến khi tiếng nói của hai người họ biến mất hoàn toàn, ta vẫn bị giam cầm, thậm chí bắt đầu cảm thấy hô hấp khó khăn. Không khí loãng dần như đang thiêu đốt phổi ta, ta nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, trước mắt từng đợt tối sầm lại.
Trong lòng ta thừa hiểu đây là Bạch Tuyết đang cố ý bức bách mình, ta chỉ có thể bất đắc dĩ đưa ra lựa chọn. Ta mấp máy môi, quả nhiên, Bạch Tuyết đã cởi bỏ cấm chế ngôn ngữ.
"Ta chọn... cái sau."
Giọng nói có phần khô khốc vang lên trong không khí. Giây tiếp theo, trước mặt ta bỗng không trung xuất hiện một chiếc lá xanh tỏa ra ánh vàng. Trên đó, những dòng chữ mạ vàng bay phượng múa hiện ra:
"20 phút sau, ta sẽ phái hầu gái tới mời mẫu hậu dùng bữa sáng.
Nhưng trước đó, ta hy vọng nghe thấy tiếng 'cao trào' của mẫu hậu."
Cùng với dòng chữ đập vào mắt, giọng nói đầy trêu chọc của Bạch Tuyết dường như cũng vang lên bên tai ta. Ta bực bội hất văng chiếc lá xanh đi, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng như gan heo.
Cười chết mất! Ta là thanh niên nghiêm túc của thời đại mới, tuyệt đối không làm mấy chuyện đen tối này đâu!
Nào ngờ giây tiếp theo, chiếc lá xanh vừa bị ta ném đi lại bay ngược trở lại trước mặt, đung đưa một cách đáng ghét như thể đang diễu võ dương oai. Ta tức đến nghiến răng, quay đầu định bỏ đi nhưng một lần nữa thân hình lại bị định trụ.
Chiếc lá xanh tỏa ra ánh vàng rực rỡ hơn, lơ lửng ngay sát mắt ta, dòng chữ trên đó đã được cập nhật mới...
"Bạch Tuyết tôn trọng lựa chọn của mẫu hậu. Nếu người đã thẹn thùng như thế, vậy để Bạch Tuyết giúp người một tay nhé."
Đọc xong dòng chữ đó, đôi bàn tay ta bỗng nhiên không còn theo sự điều khiển của chính chủ mà tự động nâng lên.
Chiếc váy ngoại y lộng lẫy trượt dài theo đường cong ở eo, rồi rơi xuống, lộn xộn vây quanh mắt cá chân ta. Lớp nội y trắng muốt lộ ra, thiết kế bó sát phác họa hoàn hảo dáng người quyến rũ đầy đặn.
Vành tai ta nóng bừng, trong tình cảnh chật vật này ta chỉ muốn nhắm nghiền mắt lại. Thế nhưng, dưới sự khống chế của Bạch Tuyết, mí mắt ta bị ép buộc phải mở to, trơ mắt nhìn màn tiếp theo diễn ra.
Từng lớp vải cuối cùng cũng rơi xuống theo cái gảy nhẹ của đầu ngón tay. Cơ thể trắng ngần không chút che đậy lộ ra giữa không khí, hai chân thon dài vì cái lạnh kích thích mà không ngừng run rẩy, trông vừa yếu đuối vừa khơi dậy ham muốn chiếm hữu tột cùng.
Đến nước này, ta thực sự thấy sợ hãi.
Làn sương mờ ảo bao phủ lấy hốc mắt, ta mấp máy môi định kêu cứu, nhưng cuối cùng thoát ra khỏi chóp mũi lại chỉ là vài tiếng r.ên r.ỉ mềm nhũn đến nực cười.
Ở trong thế giới truyện cổ tích này, sẽ không có ai đến cứu ta, và cũng chẳng ai dám cứu ta cả.
Ta bỗng bình tĩnh lại một cách lạ kỳ, đem nước mắt trong hốc mắt nghẹn ngào nuốt ngược vào trong.
Chiếc lá xanh trước mắt đột nhiên lóe lên một tầng kim quang, rồi trong nháy mắt, nó biến thành một chiếc gương lớn cao bằng người thật. Trên mặt gương in một hàng chữ nhỏ màu vàng:
"Mẫu hậu cần phải nhìn cho thật kỹ."
Ta lập tức hiểu được ý đồ của Bạch Tuyết, đỏ mặt định quay đầu đi thì lại cường ngạnh bẻ lại.
"Mẫu hậu trốn cái gì chứ? Chẳng phải trước kia người thích nhất là được ta giúp làm những chuyện này sao?"
Nhìn dòng chữ vừa cập nhật, ta sững sờ. Bà Hoàng hậu biến thái này trước đây rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện thiếu đạo đức vậy hả!
Trong lòng ta kêu khổ không thấu, nhưng trên mặt lại chẳng có cách nào phản kháng, chỉ có thể tùy ý để cơ thể không nghe lời của mình chậm rãi ngồi xuống trước gương. Hai chân trắng nõn dang rộng, phơi bày nơi t.ư mật hồng hào ngay trước mặt gương không chút giấu giếm.
Đầu ngón tay ta ấn lên đó, thuần thục vuốt ve điểm nhạy cảm, khiến d.ụ.c vọng nhanh chóng dâng trào, đuôi mắt đã nhuốm một tầng hồng nhạt.
Những đầu ngón tay được cắt tỉa tròn trịa gảy nhẹ, khiến đùi ta run rẩy không thôi, nhưng dưới sự khống chế, ta buộc phải mở rộng hơn nữa, thậm chí có thể nhìn rõ từng cử động co thắt đầy hổ thẹn.
Chất dịch tình ái trong suốt theo khe hở trào ra, làm ướt đẫm những cánh hoa kiều diễm. Nơi nhạy cảm sưng đỏ vì bị kích thích, cùng với đôi bàn tay không ngừng chuyển động, khiến cả vùng đùi trong đều vương vãi thủy quang.
Tiếng r.ên r.ỉ kiều mị không ngừng tràn ra từ môi răng, ta vừa thẹn vừa giận cắn chặt môi, lại thấy dòng chữ trên gương thay đổi:
"Còn mười lăm phút nữa, mẫu hậu tốt nhất nên nhanh lên một chút."
Ngay khi chữ vừa đổi, một chiếc đồng hồ đếm ngược hiện ra phía dưới: 14:59.
Đáy lòng ta hoảng loạn, tiếng r.ên r.ỉ theo đó lọt ra ngoài. Đến khi ta ý thức được thì đã muộn màng, chỉ có thể như kẻ bịt tai trộm chuông, đỏ mặt giả vờ như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ sau năm phút tự mình khiêu khích, nơi đó đã hoàn toàn ướt đẫm. Đầu ngón tay đặt ở cửa huyệt, gần như không gặp bất kỳ trở ngại nào mà đâm vào, bắt đầu xoay, vuốt ve những nếp uốn bên trong.
Các đốt ngón tay uốn lượn không ngừng kích thích vào điểm nhạy cảm nhô lên, sự cứng rắn của xương va chạm với khối thịt mềm mại trong tủy huyệt, làm nơi vốn dĩ đang co thắt lại càng thêm run rẩy không thôi, thậm chí siết chặt đến mức khiến đầu ngón tay ta phát đau.
Bản thân ta vốn quá quen thuộc với những điểm nhạy cảm trên cơ thể mình, chẳng bao lâu sau, hai chân đã hoàn toàn nhũn ra, vùng bụng phẳng lì cũng bị đâm rút đến mức phập phồng theo từng nhịp tay.
Chất dịch tình ái dính nhớp dưới sự ra vào liên tục bị đánh thành những bọt trắng, không ít còn bắn lên mặt gương sáng loáng, phản chiếu lại dáng vẻ đầy d.ụ.c vọng của ta lúc này, trông càng thêm hỗn loạn và d.â.m đã.ng.
Ta không nỡ nhìn bộ dạng động tình của chính mình, nhưng dưới sự khống chế của Bạch Tuyết, ta bị buộc phải thưởng thức trọn vẹn màn kịch này. Hình ảnh mang tính xung kích cực mạnh ấy kích thích đại não, khiến ngọn lửa tình trong cơ thể càng thiêu càng mạnh, gần như đốt sạch chút liêm sỉ cuối cùng còn sót lại của ta.
Lúc thì dồn dập, lúc thì kiều mị, những tiếng r.ên r.ỉ không ngừng tràn ra khỏi bờ môi. Ta không còn kìm nén nữa, chỉ để mặc cho chúng vang vọng khắp tẩm điện rộng lớn. Ta biết rõ, nếu hôm nay không làm Bạch Tuyết tận hứng, sợ rằng những ngày sau này sẽ chẳng có lấy một giây yên ổn.
Con số đếm ngược trên mặt gương vẫn tiếp tục nhảy, thầm lặng thúc giục ta phải nhanh hơn nữa.
60 giây, 59 giây, 58 giây...
Thời gian khẩn cấp, ta hạ quyết tâm, đầu ngón tay nhấn mạnh vào một điểm duy nhất. Tức thì, một luồng khoái cảm như điện giật lao thẳng lên đại não, nổ tung thành từng mảng trắng xóa, khiến ta cong người, vòng eo run rẩy không ngừng.
"A...!"
Tiếng thét cao vút cắt ngang không khí, dòng nước triều xuy phun đầy mặt gương.
Ta thất thần thở dốc, nhìn mình trong gương với dáng vẻ sau cơn cao trào đầy hỗn loạn, cảm giác hổ thẹn bùng nổ. Ta đang định rút tay lại, khép chặt hai chân để che đậy thì không ngờ, thân thể một lần nữa bị Bạch Tuyết khống chế.
Đôi chân đang nhuốm màu d.ụ.c vọng bị banh rộng ra lần nữa, đầu ngón tay lại thâm nhập vào đúng điểm vừa rồi, không chút lưu tình mà ấn xuống.
Chưa kịp cảm nhận sự sợ hãi, cao trào đã một lần nữa ập đến. Ta bị ép buộc phải trải qua cảm giác sung sướng đến mức trợn trắng mắt, ngay cả những ngón chân hồng hào cũng bắt đầu co quắp lại. Nơi ấy lại phun ra dòng dịch thủy mang theo hơi ấm, những tiếng r.ên r.ỉ lộn xộn, mất kiểm soát liên tục vang lên:
"A... thoải mái quá, nhanh nữa lên..."
"Hức... đừng mà... bỏ đi, cầu xin con, chậm một chút."
"Không, nhanh lên, nhanh hơn nữa đi!"
30 giây, 29 giây...
0 Nhận xét