PHÚC HẮC CÔNG CHÚA BẠCH TUYẾT × ÁC ĐỘC MẸ KẾ - Chương 4

 

Ta mỉm cười nhận lấy ly sữa, thâm tâm thoáng có chút cảm động. Nhưng ngay khi vừa nhận ra cô ấy chính là đầu sỏ gây chuyện, ta liền lén trừng mắt nhìn cô ấy một cái. Bạch Tuyết chẳng hề tức giận, khóe miệng vẫn giữ nguyên độ cong tùy ý, thong thả đưa một miếng bò bít tết lên môi.

Khiêu khích không thành, ta thấy thật tự chuốc nhục, đành nhấp một ngụm sữa.

Nào ngờ cùng lúc đó, sợi dây leo trong cơ thể cũng phun ra một thứ nước sốt dính nhớp, nó cường ngạnh lách qua khe hở nơi cửa t.ử c.ung, ép buộc t.ử c.ung ta phải nuốt vào thứ chất lỏng màu trắng ngà ấy, hệt như đang "cho t.i.ể.u h.u.y.ệ.t uống sữa" vậy.

Thứ nước sốt lạnh băng rót đầy t.ử c.ung khiến vách trong bị kích thích run rẩy dữ dội, kéo theo bàn tay đang cầm ly sữa của ta cũng run bần bật, làm vãi ra vài giọt sữa.

"Mẫu hậu sao lại bất cẩn thế?"

Bạch Tuyết sát lại gần nắm lấy tay ta, giúp ta đặt ly sữa lại lên bàn, sau đó lấy ra một chiếc khăn lụa giúp ta lau sạch những vệt sữa vừa bắn ra.

Ta bị những cảm xúc khoái lạc khác thường kích thích đến mức sắp khóc ra thành tiếng, căn bản không dám hé môi nửa lời, cũng chẳng dám động đậy, chỉ có thể tùy ý để Bạch Tuyết nắm lấy tay mình thực hiện những động tác lau chùi.

Bạch Tuyết lau sạch vết sữa nơi khóe miệng ta, rồi ra vẻ quan tâm mà cong mắt nhìn ta: "Mẫu hậu sao lại không nói lời nào?"

Đồ nhãi ranh!

Ta tức giận đến mức muốn dậm chân, nhưng chỉ có thể cắn răng chịu đựng những tiếng nức nở trực trào, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô ấy, cực kỳ giống một con thỏ con đáng thương bị dồn vào đường cùng.

Tử cung ta đã bị rót đầy chất lỏng, rốt cuộc không thể chứa thêm được nữa, vậy mà sợi dây leo vẫn không ngừng phun ra nước sốt. Nó còn xấu xa đến mức lấp kín cửa huyệt, không cho chất lỏng có bất kỳ cơ hội nào rò rỉ ra ngoài, bức bách ta phải "ăn" cho bằng sạch.

"Hoàng hậu, nàng không sao chứ?" Lão hoàng đế thấy ta mãi không đáp lời, cũng đi theo quan tâm một câu.

Bụng dưới trướng đến phát đau, ta vừa thống khổ vừa sung sướng mà gập eo xuống, một câu cũng không thốt ra được, chỉ có thể chật vật nhìn chằm chằm vào Bạch Tuyết.

Lần này, Bạch Tuyết không trực tiếp giải vây cho ta ngay. Ngược lại, cô ấy hơi nghiêng người, ở góc độ mà lão hoàng đế không nhìn thấy, cô ấy mấp máy khẩu hình với ta: "Mẫu hậu, cầu xin con đi, con sẽ giúp người."

"Hoàng hậu?" Lão hoàng đế thấy ta chậm chạp không phản ứng, không nhịn được mà thúc giục thêm một câu, thậm chí còn đưa tay về phía ta.

Mắt thấy tay lão hoàng đế sắp chạm vào mình, ta cuối cùng cũng phải cắn răng phục tùng, ánh mắt lộ vẻ cầu khẩn nhìn về phía Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết hài lòng cong khóe miệng, đồng thời khôi phục sự khống chế đối với cơ thể ta.

"Ta không sao, tiếp tục dùng bữa sáng đi."

Lời nói bình tĩnh phát ra từ môi. Ta ngăn tay lão hoàng đế lại, thẳng lưng tiếp tục ăn món salad rau củ. Nhưng trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài bình tĩnh ấy, bên trong cơ thể ta là những cơn sóng kích thích điên cuồng.

Việc thẳng lưng khiến cảm giác tê dại trướng đau trong nháy mắt gần như tra tấn ta đến phát điên. Nhưng vì sự khống chế của Bạch Tuyết, ta không thể để lộ bất kỳ dấu hiệu khác thường nào, chỉ đành để mặc cho sợi dây leo làm càn, xuyên qua đường đạo đầy ắp nước sốt mà thọc vào rút ra.

Lão hoàng đế thấy thần sắc ta đã bình thường nên không nói gì thêm, tiếp tục dùng bữa. Bạch Tuyết cũng im lặng, thong thả cắt miếng bò bít tết.

Trong phút chốc, bàn ăn chìm vào sự yên tĩnh lạ lùng, chỉ còn tiếng dao nĩa kim loại va chạm, tiếng nhai rất nhỏ và những tiếng nước yếu ớt không biết phát ra từ đâu.

Ta hoảng loạn cực độ, chẳng màng đến cảm giác trướng đau mà khép chặt đôi chân đang mềm nhũn, ý đồ giảm bớt tiếng nước hổ thẹn kia.

Nhưng sợi dây leo dường như phát hiện ra sự thẹn thùng của ta. Từ thân chính của nó, một sợi dây nhỏ mềm mại khác lại tách ra, tìm đến nơi bài tiết mà đâm chọc vào.

Không, đừng mà...

Ta sợ hãi trừng lớn mắt, hơi nước phủ đầy đôi đồng tử. Vì bị khống chế, ta không thể gào thét cũng không thể khóc lóc, chỉ có thể cảm nhận sợi dây nhỏ kia chậm rãi chui vào n.iệu đ.ạo, đâm thấu vào bàng quang, rồi lung tung thọc vào rút ra bên trong.

Trướng, càng lúc càng trướng. Cảm giác trướng đau hỗn tạp với cơn buồn tiểu không lời nào diễn tả nổi liên tục tra tấn ta, khiến ta thống khổ đến mức nửa nhắm nửa mở đôi mắt.

Bất đắc dĩ, ta lại một lần nữa hướng Bạch Tuyết cầu cứu. Nhưng lần này cô ấy không hề có ý định hỗ trợ, chỉ dùng khăn lụa chậm rãi lau miệng, thong dong thưởng thức bộ dạng đáng thương của ta như xem một vở kịch hay.

Khoái cảm giáp công từ hai phía đẩy cơn buồn tiểu lên đến đỉnh điểm. Hai chân ta run rẩy cực nhỏ, bàng quang dường như đã bị ép ra một chút chất lỏng.

Không, không thể được...

Sự hổ thẹn hiện rõ trong đáy mắt ta, mồ hôi mỏng vì căng thẳng bắt đầu rịn đầy trên trán.

Cũng may, chuyện xấu hổ nhất mà ta lo sợ đã không xảy ra. Cả nơi bài tiết lẫn cửa huyệt đều bị sợi dây leo bịt kín mít, căn bản không rò rỉ ra nổi một giọt chất lỏng nào. Thứ duy nhất tồn tại lúc này là sự thống khổ và vui thích vô tận đang gột rửa ý thức của ta.

Dù bị tra tấn như vậy, cao trào vẫn cứ đúng hạn ập đến. Mồ hôi trên trán ta chảy xuống càng rõ, cả người như sắp hư thoát đến nơi.

Đúng lúc này, những hoa văn đen kịt trên chiếc nhẫn bỗng chuyển sang màu xám ảm đạm. Bạch Tuyết cúi đầu nhìn sự biến hóa đó, ánh mắt chợt thâm sâu khó lường.

Tiếng sột soạt từ phía ta đã kéo sự chú ý của cô ấy trở lại. Bạch Tuyết đưa tay lau đi mồ hôi trên trán ta một cách đầy "hiếu thảo", còn tri kỷ tìm cho ta một cái cớ: "Mẫu hậu sao lại mặc nhiều lớp thế này?"

"Cũng... hơi nóng." Giọng nói run rẩy của ta nghe thật kỳ quái.

Nhưng không đợi lão hoàng đế kịp nhìn qua, Bạch Tuyết đã xoay sang ông ta, tìm một lý do hợp lý để đuổi khéo: "Phụ hoàng, Đại phù thủy nói 9 giờ sáng nay sẽ đợi người ở đại điện, có chuyện quan trọng cần bàn bạc đấy ạ."

Lão hoàng đế tức khắc không còn tâm trí đâu mà quan sát những động tác nhỏ của hai chúng ta nữa, ông vội vàng đứng dậy cùng đoàn tùy tùng rời khỏi phòng ăn.

Ngay sau khi lão hoàng đế đi khỏi, Bạch Tuyết cũng cho lui tất cả hầu gái còn lại. Trong phút chốc, phòng ăn rộng lớn chỉ còn lại hai người chúng ta.

Đến lúc này ta mới dám thở phào nhẹ nhõm, vòng eo đang cố gồng mình cũng nhũn ra, ta bị buộc phải gục xuống bàn ăn mà thở dốc.

Bạch Tuyết thu hồi những sợi dây leo vẫn còn dính đầy "sương sớm", giải trừ sự khống chế đối với cơ thể ta, rồi mỉm cười nhạt: "Thiên sứ có thích châu báu không?"

Ta lập tức bật dậy, trợn tròn mắt đầy vẻ khó tin: "Ngươi tin lời ta nói sao?"

"Hừm..." Bạch Tuyết chống cằm, ngữ điệu lười biếng khiến người ta không tài nào phân biệt được thật giả. Ngay sau đó cô ấy lại kéo chủ đề quay về: "Cho nên, thiên sứ có thích châu báu không?"

Hồi tưởng lại bản thân mình ở thế giới thực, ta nghiêm túc gật đầu: "Dĩ nhiên là thích."

Trong lòng ta thầm bồi thêm một câu: Chẳng có người làm công nào lại không thích tiền cả.

Bạch Tuyết dường như đọc hiểu được ý nghĩ của ta. Gần như chỉ trong một nhịp thở, trước mặt ta đã chất đầy một ngọn núi nhỏ toàn vàng bạc châu báu, ánh sáng lấp lánh của chúng khiến ta lóa cả mắt.

Ta ngơ ngác nhìn ngọn núi vàng bạc trước mắt, sững sờ hồi lâu vẫn chưa thể thoát ra khỏi sự chấn động đó.

Cho đến khi Bạch Tuyết dắt lấy tay ta, lồng một thứ gì đó lạnh lẽo vào ngón tay, ta mới sực tỉnh. Nhìn chiếc nhẫn hắc diệu thạch nằm gọn trên ngón tay mình, ta suýt chút nữa thì hóa đá tại chỗ.

Đồng... Đồng... Nhẫn Đồng Tâm!

Xong đời rồi, xong đời thật rồi, phen này chắc chắn không về nhà được nữa rồi.

Không đợi ta kịp tiếp tục rơi vào trạng thái hỗn loạn, Bạch Tuyết đã dịu dàng đặt một nụ hôn lên bàn tay đang đeo nhẫn của ta.

"Vậy tất cả những thứ này đều tặng cho thiên sứ, bao gồm cả nó nữa."

"Ta..." Đối diện với đôi đồng tử dần trở nên sâu thẳm của Bạch Tuyết, ta đành nuốt ngược những lời định nói vào trong, giả vờ vui sướng mà chữa cháy: "Ta thực sự... rất thích."

"Thiên sứ thích là tốt rồi." Bạch Tuyết một lần nữa cong mắt cười, lần này là một nụ cười phát ra từ tận đáy lòng. "Sau này, bất cứ thứ gì thiên sứ thích, Bạch Tuyết đều sẽ dâng lên cho người."

"Cảm ơn." Ta có chút không thích ứng được với sự thiện ý đột ngột này của cô ấy, chỉ có thể lúng túng nói lời cảm ơn.

"Vậy... thiên sứ vẫn sẽ rời đi chứ?" Bạch Tuyết bỗng nhiên thu lại nụ cười, đột ngột chuyển chủ đề.

Ta khẽ lắc đầu: "Sẽ không."

Cười chết mất, giờ có muốn về cũng chẳng về nổi nữa rồi. Nhưng nếu suy nghĩ theo hướng tích cực, mạng nhỏ coi như đã giữ được, lại còn cơm no áo ấm. Khoan đã, chẳng phải đây chính là cuộc sống trong mơ của một kẻ lười biếng hay sao? Nghĩ đến đó, tâm trạng ta bỗng chốc tốt lên hẳn, sự uể oải trong lòng tan biến, ánh mắt nhìn Bạch Tuyết cũng nhu hòa hơn nhiều.

"Vậy thì tốt quá." Bạch Tuyết đứng dậy, bế ngang ta – người vẫn còn đang mềm nhũn vì dư chấn lúc nãy – lên tay: "Để con đưa người về nghỉ ngơi."

Ta giật mình, đang định vùng vẫy thì lại bị câu nói tiếp theo của cô ấy thu hút sự chú ý.

"Thiên sứ có thích làm Hoàng hậu không?"

Ta ngẫm nghĩ một chút: có người hầu hạ, thoải mái hưởng thụ, không cần phải hầu hạ lão hoàng đế, lại càng không cần phải nuôi dạy đứa con gái hờ nào nữa, quả thực không tệ.

"Cũng... không tồi chút nào."

"Được, vậy người sẽ là vị Hoàng hậu vĩnh viễn." Bạch Tuyết cúi đầu nhìn ta, đôi mắt xanh biếc nhu hòa đến mức sắp chảy ra thành nước.

Ba ngày sau, lão hoàng đế đột ngột qua đời. Công chúa Bạch Tuyết chính thức kế vị, còn ta vẫn tiếp tục là Hoàng hậu.

Lúc này đây, ta đang vui vẻ, thong dong vừa gặm dưa hấu vừa tắm nắng trong vườn thượng uyển.

Đúng là một lần xuyên qua mà bớt đi ba mươi năm phấn đấu, được hưởng thụ cuộc sống nghỉ hưu sớm như thế này, cái nhà kia... không về cũng chẳng sao!

Đúng là ai cũng yêu truyện cổ tích, nhưng xem ra "hắc đồng thoại" này còn thơm hương hơn nhiều!

Hoàn.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét