Thì ra lần cùng ảnh hậu "..." không phải là mơ


📖 Thì ra lần cùng ảnh hậu "..." không phải là mơ

Dịch: Giáng Khúc

Thể loại: Giới giải trí, thanh mai trúc mã, H văn

Trạng thái: Hoàn


📚 Tôi ngủ với Ảnh hậu mà cứ ngỡ là xuân mộng. Thức dậy thấy hot search chễm chệ vị trí đầu tiên: Chị ấy nói đã thầm thương trộm nhớ tôi suốt 26 năm.

Mà tôi, vì hiểu lầm chị ấy thích người thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối với mình, nên đã lạnh nhạt với chị ấy suốt 4 năm trời. Nào ngờ đâu, người thanh mai trúc mã trong miệng chị ấy, ngay từ năm 4 tuổi đã chính là tôi. Hóa ra là lưỡng tình tương duyệt, vậy mà tôi lại tự tuyên án tử cho chính mình suốt 4 năm qua.

 Vào  truyện.

Tại tiệc đóng máy, Tưởng Niệm Niệm đứng giữa đám đông như một vầng trăng sáng được muôn vàn tinh tú vây quanh. Hôm nay chị ấy diện một chiếc váy dài màu đỏ rượu vang, xương quai xanh dưới ánh đèn hắt lên những vệt sáng mịn màng. Khi cười, đôi mắt chị ấy cong lại thành hình trăng lưỡi liềm.

Tất cả mọi người xung quanh đều đang nhìn chị ấy, còn tôi chỉ có thể trốn trong góc tối ngắm nhìn chị ấy từ xa. Khoảng cách này tôi đã quen thuộc suốt bốn năm nay. Từ năm hai đại học, tôi đã học được cách đứng từ xa, dùng tư cách một người bạn để dõi theo chị ấy. Chị ấy là nữ chính bẩm sinh, còn tôi là một diễn viên tuyến 18, kẻ vĩnh viễn không bao giờ có tên ở trang đầu tiên của danh sách diễn viên.

"An Hảo, tôi mời cô một ly." Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Phó đạo diễn đã đi đến bên cạnh từ lúc nào, trên tay hắn cầm hai ly vang đỏ. hắn cười vồn vã, ánh mắt đảo một lượt trên người tôi. Theo bản năng, tôi hơi lùi lại phía sau. Tên này ngay từ ngày đầu tiên vào đoàn đã khiến tôi không thoải mái, ánh mắt hắn lúc nào cũng dính chặt vào các nữ diễn viên, giống như một chiếc lưỡi ướt át, bẩn thỉu. "Cảm ơn phó đạo diễn, tôi không biết uống rượu." Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười.

"Ầy, tiệc đóng máy mà, uống một chút thôi, nể mặt tôi đi chứ." hắn đưa một ly đến trước mặt tôi, giọng điệu mang theo sự ép buộc đầy nồng nặc: "Đây là ly tôi đặc biệt rót cho cô đấy, An Hảo chắc không đến mức không nể mặt tôi chứ?"

Xung quanh đã có vài người nhìn sang, tôi cắn răng, đón lấy ly rượu rồi nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng trôi qua cuống họng, mang theo một vị đắng nhẹ thoang thoảng. Tôi cứ ngỡ đó là vị nguyên bản của rượu.

Tôi đã lầm. Khoảng mười phút sau, một luồng khí nóng rực từ bụng dưới bốc lên, giống như có ai đó đang châm một mồi lửa bên trong cơ thể tôi. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng, tim đập dồn dập loạn nhịp, tầm nhìn cũng dần mờ mịt. Không ổn rồi! Tôi ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm đám đông, dùng hết sức bình sinh hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tưởng Niệm Niệm.

Niệm Niệm, nhìn em đi, xin chị hãy nhìn em. Nhưng chị ấy đang bị một nhóm người vây quanh chúc rượu, khóe môi nở nụ cười khéo léo, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu tôi mà không hề dừng lại. Chị ấy chưa bao giờ nhìn thấy tôi. Trong mắt chị ấy không có tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, chống tay xuống bàn đứng dậy. Đôi chân bủn rủn như đang giẫm trên bông gòn, nhưng tôi không thể ở lại đây. Tên phó đạo diễn kia vẫn đứng cách đó không xa, ghim chặt tôi bằng ánh mắt của một gã thợ săn nhìn con mồi, khóe môi nở nụ cười ghê tởm.

Trước cửa khách sạn diễn ra tiệc đóng máy chật kín phóng viên, tôi không thể đi ra bằng cửa chính. Nếu bị chụp được bộ dạng này, ngày mai hot search sẽ không phải là "Tưởng Niệm Niệm hết lòng vì tiệc đóng máy", mà là "Sao nữ tuyến 18 nghi bị hạ thuốc kích thích".

Bằng chút tỉnh táo cuối cùng, tôi mở một phòng suite ở tầng trên của khách sạn. Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi tựa lưng vào vách kim loại lạnh ngắt, thở dốc từng ngụm lớn. Ngọn lửa trong người ngày càng thiêu đốt dữ dội, đốt đến mức hốc mắt tôi nóng rát.

Tôi loạng choạng quẹt thẻ vào phòng, thậm chí còn không kịp cởi quần áo mà lao thẳng vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh. Dòng nước buốt giá xối xả dội từ trên đầu xuống. Tôi tựa vào bức tường gạch men rồi trượt dài xuống đất, tà váy xòe ra trong làn nước giống như một đóa hoa sắp chết đuối.

Nước lạnh dội lên da thịt, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa bên trong cơ thể. Nó đã biến thành một loại khao khát khác, râm ran rỉ ra từ trong tận xương tủy, nóng bỏng và ẩm ướt khiến tôi tủi nhục đến mức muốn khóc. Tôi nhắm mắt lại, trước mắt toàn là gương mặt của chị ấy. Chiếc váy đỏ hôm nay của chị, ánh sáng trên xương quai xanh của chị, đôi mắt cong cong khi chị ấy cười.

Tôi đưa tay vào trong tà váy ướt sũng. Nước lạnh vẫn đang xối xả, nhưng làn da chạm vào lại nóng rực. Tôi cắn chặt môi dưới không để âm thanh lọt ra ngoài, ngón tay lần mò vào giữa hai chân. Nơi đó ướt át đến điên cuồng, không phân biệt được là nước hay là thứ gì khác.

Tôi cong ngón tay, chậm rãi xoa vuốt dọc theo rãnh thịt khe hẹp. Cảm giác tê dại nổ tung từ nơi tiếp xúc, giống như những dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Tôi nghiêng người, trán tựa vào bức tường gạch men mát lạnh, bàn tay còn lại thọc vào dưới vạt áo sơ mi ướt đẫm, nâng đỡ bầu ngực mềm mại của chính mình. Khi đầu ngón tay lướt qua đỉnh hồng miên, tôi không nhịn được mà uốn cong eo.

Động tác ra vào của ngón tay ở dưới thân dần dần mất đi tiết tấu, tiếng nước hòa lẫn với tiếng thở dốc kìm nén vang vọng trong phòng tắm, bắp đùi co giật run rẩy. Trong đầu tôi phác họa ra ngón tay của chị ấy, thon dài, rõ khớp. Nếu đó là tay của chị ấy.

Ngón tay cái của tôi dùng lực miết mạnh qua hạt trân châu đang nhô lên. Trong khoảnh khắc, trước mắt tôi trắng xóa, cả người như bị rút hết xương cốt mà ngã quỵ xuống. Tôi tựa trán vào gạch men, thở dốc dồn dập.

Dư âm của trận cao trào còn chưa tan, tôi nằm bệt trên đất, nước lạnh tiếp tục xối xuống. Cảm giác nhục nhã muộn màng ập đến nuốt chửng lấy tôi.

Hứa An Hảo, mày rốt cuộc là thích chị ấy đến nhường nào chứ? Bị chuốc thuốc rồi mà trong đầu toàn là chị ấy. Thậm chí dùng gương mặt của người khác để tự an ủi cũng không làm được, nhất định phải là chị ấy, nhất định phải là người vĩnh viễn không thuộc về mày.

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt hòa lẫn với nước lạnh lăn dài. Đột nhiên, một bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay tôi. Tôi còn chưa kịp thốt lên tiếng kêu, một cánh tay khác đã vòng từ phía sau tới, ôm trọn lấy tôi. Cơ thể áp sát vào lưng tôi, ngăn cách qua lớp quần áo ướt sũng, nhiệt độ của cơ thể đó còn nóng hơn cả tôi. Môi chị dán sát vào tai tôi, hơi thở nóng rực: "Để chị giúp em."

Giọng nói rất nhẹ, nhưng giống như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Là giọng của chị! Điều này không thể nào!

Tôi liều mạng muốn mở mắt ra để nhìn rõ, nhưng tác dụng của thuốc khiến mí mắt tôi nặng trĩu như đổ chì, chỉ có thể hé mở một khe hở nhỏ. Trước mắt chỉ có những đường nét mờ ảo. Tôi há miệng muốn gọi tên chị ấy, nhưng trong cổ họng chỉ phát ra một âm tiết mơ hồ. Nhưng giọng nói đó quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức từng tế bào trên cơ thể tôi đều nhận ra. Đó là giọng nói tôi đã nghe qua vô số lần. "Hảo Hảo." Tôi nghe thấy chị ấy gọi.

Đôi bàn tay kia vòng từ phía sau luồn qua nách, nhấc bổng tôi từ dưới đất lên. Nhiệt độ nước đã được điều chỉnh thành nước ấm từ lúc nào. Vòi hoa sen phun ra làn nước nóng, xối lên người cả hai chúng tôi. Hơi nước bốc lên nghi ngút, tựa như một giấc mộng ẩm ướt.

Chị ấy xoay người tôi lại, ép lưng tôi vào bức tường gạch lạnh ngắt. Sự kích thích khiến tôi uốn cong người, vừa vặn đâm sầm vào lồng ngực chị. Đôi môi chị áp xuống, không phải là một nụ hôn bình thường, mà là cắn. Chị ngậm lấy môi dưới của tôi, dùng răng nhẹ nhàng nghiền mút, đầu lưỡi cạy mở hàm răng tôi rồi chen vào. Chiếc lưỡi của chị lướt qua vòm họng, như một chiếc lông vũ quét qua dây thần kinh nhạy cảm nhất.

Chân tôi khuỵu xuống, chị liền siết chặt lấy eo tôi. Vừa hôn, chị vừa dùng ngón tay cái ve vuốt hõm eo sau của tôi. Làn da nơi đó mỏng đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng đường vân tay của chị ấy, mỗi một cái mơn trớn đều khiến thắt lưng tôi bủn rủn.

Bàn tay chị lần mò xuống dưới, một lần nữa tách hai chân tôi ra, trực tiếp áp lên nơi đã bị nước nóng và chính tôi làm cho ướt đẫm. Chị ấy cong ngón tay vuốt qua rãnh hẹp, xúc cảm còn nóng hơn cả nước ấm. Đầu ngón tay chuẩn xác tìm thấy hạt trân châu đang sung huyết kia, dùng móng tay nhẹ nhàng khều một cái.

Tôi ưỡn người, đầu đập về phía sau vào bức tường gạch, nhưng lòng bàn tay chị đã kịp thời đệm lấy sau gáy tôi. Chị ấy bật cười trầm thấp, hơi thở phả hết lên xương quai xanh của tôi, rồi cúi đầu xuống, ngậm lấy vành tai tôi.

Cùng lúc đó, đầu ngón tay chị xoa thành những vòng tròn, lúc mạnh lúc nhẹ, như từng đợt thủy triều hết lần này đến lần khác vỗ về bờ cát. Tôi cắn chặt mu bàn tay mình, chị liền rút một tay ra kéo tay tôi xuống, đan năm ngón tay vào nhau rồi ấn lên bức tường gạch.

Ngón trỏ và ngón áp út của chị ấy nong rộng hai cánh hoa mềm mại, ngón giữa tì vào lối vào rồi chậm rãi đẩy vào trong. Một tấc, rồi lại một tấc. Nước từ vòi sen không ngừng dội xuống, bắn tung tóe trên hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau. Một dòng nước ấm chảy xuôi theo phần bụng dưới đang áp chặt của chúng tôi, len lỏi vào nơi ngón tay chị ấy đang ra vào.

Chị tăng tốc độ, mỗi một cú thúc đều thúc mạnh vào điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong. Lòng bàn tay va đập vào da thịt ẩm ướt, phát ra tiếng nước nhớp nháp đầy ám muội.

Tôi chịu không nổi liền nhấc một chân lên móc chặt lấy eo chị ấy. Góc độ này khiến ngón tay chị ấy cắm vào càng sâu hơn. Tôi rên rỉ một tiếng, chị liền dùng môi chặn đứng tiếng kêu của tôi, đầu lưỡi mô phỏng theo tiết tấu của ngón tay, ra vào trong khoang miệng tôi.

Tiếng nước vỗ bạch bạch càng lúc càng dày đặc, như một trận mưa rào trút xuống sàn gạch phòng tắm. Hai chân tôi quấn chặt lấy eo chị, móng tay cắm sâu vào da thịt trên lưng chị, trong cổ họng bật ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ. Mỗi một âm tiết đều bị đôi môi chị nghiền nát rồi nuốt chửng. Trước mắt tôi nổ tung một vệt sáng trắng, cơ thể uốn cong như một cánh cung, tôi cắn chặt vào vai chị ấy mới ngăn không cho tiếng thét chói tai phát ra ngoài.

Trong chút ý thức cuối cùng, tôi chỉ cảm nhận được ngón tay chị vẫn lưu lại trong cơ thể tôi chứ không rút ra. Đôi môi áp vào trán tôi, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn. Nụ hôn đó không giống với nụ hôn cuồng nhiệt vừa rồi, lần này, chị ấy như thể sợ làm vỡ vụn tôi. Tiếng nước tắt hẳn, bóng tối nuốt chửng lấy tôi.

Khi tỉnh dậy, ánh nắng mặt trời đã lọt qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng. Tôi một mình nằm trên chiếc giường xa lạ, trên người mặc chiếc áo choàng tắm của khách sạn. Đầu đau như búa bổ, cả người mỏi nhừ như bị xe nghiền qua. Tôi chống tay ngồi dậy, cúi đầu nhìn thấy trên xương quai xanh có một dấu hằn đỏ mờ ám, màu sắc rất đậm, giống như bị ai đó ngậm lấy rồi ra sức mút nhiều lần. Chuyện tối hôm qua. Tôi đưa tay che mặt. Tắm nước lạnh rồi tự an ủi. Sau đó thì sao chứ?

Tôi tự giễu cợt kéo khóe môi. Hứa An Hảo ơi Hứa An Hảo, mày rốt cuộc là thích chị ấy đến mức nào mà ngay cả khi bị chuốc thuốc cũng có thể mơ thấy chị ấy, lại còn mơ một giấc mơ chân thật và sâu sắc đến thế? Dư âm khi ngón tay chị lưu lại trong cơ thể tôi, xúc cảm khi đôi môi chị dán vào trán tôi, nụ hôn cực kỳ, cực kỳ nhẹ nhàng ấ. Mỗi một chi tiết đều chân thật đến đáng sợ.

Nhưng tôi biết đó chỉ là mơ. Tưởng Niệm Niệm là gái thẳng, chị ấy có người mình thích, từ năm hai đại học tôi đã biết rồi. Người chị ấy thích là Trần Nhất Hằng, người thanh mai trúc mã của chị, đại thiếu gia nhà họ Trần. Họ là trai tài gái sắc, là cặp kim đồng ngọc nữ mà ai ai cũng vun vén. Còn tôi chẳng qua chỉ là một cái bóng, mặt dày mày dạn dùng danh nghĩa bạn bè để ở bên cạnh chị mà thôi. Giấc mơ quá thật, thật đến mức khoảnh khắc tỉnh dậy, có một giây phút tôi đã ngỡ rằng chị thực sự từng đến đây. Tiếng chuông điện thoại kéo tôi về với hiện thực, là đạo diễn gọi đến: "An Hảo, chuyện phó đạo diễn chuốc thuốc cô tôi vừa mới biết. Tên súc sinh đó đã bị cảnh sát giải đi rồi. Cộng thêm tội danh cưỡng hiếp trẻ vị thành niên trước đây của hắn, nửa đời sau chắc chắn hắn không ra được nữa đâu. Là tôi đã không quản giáo tốt người cấp dưới, để cô phải chịu uất ức rồi."

Tôi thẫn thờ cả người. Sao tôi còn chưa kịp ra tay mà đã có người thu dọn hắn rồi? "Đạo diễn, chuyện này không liên quan đến anh, anh không cần phải tự trách đâu."

"An Hảo, trong tay tôi đang có một show giải trí, toàn bộ đều là nữ, kiểu như show dành cho bách hợp ấy. Đây đã là lần thứ chín tôi mời cô rồi, lần này không được từ chối tôi nữa đâu đấy!"

Tôi vừa định mở miệng từ chối, giọng nói của đạo diễn đã đuổi theo sát nút, mang theo vài phần cầu xin: "An Hảo, coi như tôi cầu xin cô đấy, cho tôi một cơ hội chuộc lỗi được không? Show toàn là nữ thôi, nghĩ thử mà xem." Đợi đã, mình đang kỳ vọng cái gì chứ? Tôi hít một hơi thật sâu: "Được rồi, em đồng ý tham gia." "Tốt quá rồi! Lát nữa tôi sẽ gửi thời gian quay cho cô." Cúp điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ bên giường rất lâu.

Ngày ghi hình, trời không nắng gắt nhưng mặt tôi lại đỏ bừng bừng. Bởi vì xung quanh tôi đang bị vây quanh bởi một nhóm con gái, giống như một bầy bướm ngửi thấy mùi hoa thơm, ríu rít sà vào người tôi. "Chị ơi, chị xinh đẹp quá đi mất!" Một cô gái tóc ngắn chớp chớp đôi mắt lấp lánh như sao: "Chị ơi, em có thể yêu đương với chị được không?"

Một cô gái khác tóc xoăn dài thì kéo kéo vạt áo tôi: "Chị ơi, chị sờ thử làn da mịn màng này của em đi, có làm chị nảy sinh ham muốn muốn ngủ cùng em không?"

Người thứ ba thì trực tiếp nắm lấy tay tôi. Xung quanh, các máy quay đều đang sáng đèn đỏ. Tôi sực nhớ đến quyết định muốn làm tra nữ của mình, bèn nhếch môi cười, thuận theo tay cô ấy mà vuốt lên. Làn da đúng là rất mịn màng thật. Ngay khi tôi vừa định mở miệng nói vài câu tán tỉnh, một giọng nói đột nhiên truyền đến từ phía cửa phòng, giống như một gáo nước đá dội thẳng xuống đầu tôi: "Ủa, buổi quay hình đã bắt đầu rồi sao?"

Giọng nói này, Tưởng Niệm Niệm! Tôi đứng chết trân tại chỗ, tay vẫn còn đặt trên cánh tay của cô gái kia. Tưởng Niệm Niệm đứng ở cửa, gương mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao găm, găm thẳng vào bàn tay đang chạm nhau kia. Sao chị ấy lại xuất hiện ở show bách hợp này chứ? Trong danh sách khách mời được mời rõ ràng làm gì có tên chị ấy!

Đạo diễn lạch bạch chạy tới, mồ hôi nhễ nhại: "Tưởng Ảnh hậu, không phải ngày mai cô mới đến quay sao?" Tưởng Niệm Niệm không nhìn ông ấy. Ánh mắt chịxuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt đó tôi quá đỗi quen thuộc, đuôi mắt hơi xếch nhẹ, đồng tử màu nâu nhạt, dưới ánh đèn trông giống như hai miếng hổ phách. Nhưng lúc này, bên trong đó đang cuộn trào một thứ cảm xúc mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Tim tôi bỗng đập thịch một cái. Sao lại có cảm giác ảo giác như vợ đi bắt ghen thế này?

"Nếu tôi còn không đến." Chị ấy nhấn mạnh từng chữ, âm lượng không lớn nhưng lại khiến toàn bộ trường quay im phăng phắc: "thì có người sắp lật tung trời lên rồi." Khi nói chữ có người, ánh mắt chị quét qua người tôi, mang theo sự sắc bén tựa lưỡi đao. Tôi theo bản năng buông bàn tay đang đặt trên tay cô gái kia ra. Đạo diễn gãi đầu, cười trừ hai tiếng để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: "Ha ha ha, người đã đến đông đủ rồi thì chúng ta bắt đầu quay thôi!"

Tôi dùng ánh mắt liếc thấy Kiều Cẩn đang ngồi một bên, tay bưng ly trà sữa, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ba chúng tôi, khóe môi treo một nụ cười đầy ẩn ý. Hoàn toàn là dáng vẻ của một kẻ hóng hớt xem kịch hay.

Trò chơi đầu tiên là Dùng miệng truyền giấy. Luật chơi rất đơn giản: Người đầu tiên dùng môi ngậm lấy một mảnh giấy, truyền cho người tiếp theo, người tiếp theo chỉ được dùng miệng để đón lấy, sau đó xé đi một nửa rồi tiếp tục truyền xuống. Truyền đến khi mảnh giấy ngắn nhất, nếu môi chạm nhau hoặc có người nhận thua thì dừng lại. Người thua cuộc sẽ phải chọn Thật hay Thách.

Tôi bị xếp ở vị trí đầu tiên. Khi mảnh giấy dài 10cm chạm vào môi, tôi vẫn thầm tự an ủi mình: Không sao đâu, chỉ là trò chơi trong show thôi mà, chơi được thì chịu được. Tôi quay sang truyền cho người kế tiếp. Đó là một cô gái khi cười có hai lúm đồng tiền. Cô ấy sáp lại gần, đôi môi kề sát mảnh giấy bên miệng tôi, rồi dứt khoát cắn đi một nửa. Mảnh giấy chỉ còn lại 5cm. Tôi hơi khựng lại, máy quay liền tiến sát vào để bắt trọn biểu cảm của tôi. Tôi nhanh chóng điều chỉnh lại cơ sắc mặt, nở một nụ cười chuyên nghiệp.

Thế nhưng, ánh mắt tôi lại không tự chủ được mà liếc về phía Tưởng Niệm Niệm. Chị ấy đứng cách đó không xa, hai tay khoanh trước ngực, vô cảm nhìn tất cả những chuyện này. Trò chơi tiếp tục truyền xuống dưới. Cứ qua một người, mảnh giấy lại ngắn đi một đoạn. Đến lượt Tưởng Niệm Niệm và một cô gái khác, mảnh giấy chỉ còn lại kích thước bằng móng tay út. Điều này có nghĩa là, họ phải chạm môi vào nhau mới có thể hoàn thành việc truyền giấy.

Tôi nhìn thấy cô gái kia đỏ mặt, tiến sát về phía Tưởng Niệm Niệm, đôi môi hơi mấp máy, khẽ nhắm mắt lại. Tưởng Niệm Niệm không né tránh. Môi của họ càng lúc càng gần, gần đến mức chỉ còn cách nhau độ dày của một tờ giấy, gần đến mức sắp hôn nhau đến nơi rồi. Trái tim tôi giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Hứa An Hảo, không phải mày đã thề sẽ chôn sống chuyện thích chị ấy xuống đáy lòng sao? Không phải mày đã tập luyện ròng rã suốt 4 năm cách làm sao để tỏ ra như không có chuyện gì sao? Tại sao vừa thấy chị ấy thân mật với người khác, mày lại bị cái bộ dạng vô dụng này đánh cho hiện nguyên hình thế này?

Tôi rũ mắt xuống, không dám nhìn tiếp nữa. "Tôi nhận thua." Giọng của Tưởng Niệm Niệm vang lên. Chị ấy nghiêng đầu lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách với cô gái kia, biểu cảm trên mặt vẫn nhạt nhòa như cũ, không nhìn ra vui buồn. Tôi vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm. Tảng đá lớn đè nặng trong ngực dường như đã vơi đi một chút ngay khoảnh khắc chị nhận thua.

"Tưởng Ảnh hậu chọn Thật hay Thách ạ?" Người dẫn chương trình cười hỏi. "thật đi." Đến phần bốc câu hỏi, Kiều Cẩn không biết đã sáp lại từ lúc nào, rút một tấm thẻ từ trong hộp ra, đọc lên bằng giọng điệu đầy vẻ hóng hớt: "Tưởng Ảnh hậu đã có người mình thích chưa?"

Tôi nín thở. Tưởng Niệm Niệm im lặng một giây, sau đó chị ấy gật đầu: "Có." Chữ Có kia rất nhẹ, nhưng giống như một viên đạn, chuẩn xác bắn xuyên qua phòng tuyến mà tôi khó khăn lắm mới dựng lên được. Tôi cúi đầu, cố gắng kìm nén biểu cảm của mình, máy quay vẫn đang ghi hình.

"Có ở hiện trường không ạ?" Kiều Cẩn lại hỏi, giọng điệu tươi cười như thể đang tán gẫu bình thường. cậu ấy cứ như con sán trong bụng tôi vậy, câu nào câu nấy đều hỏi trúng vào chỗ tôi muốn biết nhất, nhưng cũng là chỗ tôi không dám biết nhất.

"Xin lỗi, đây là câu hỏi thứ hai rồi." Giọng của Tưởng Niệm Niệm vẫn bình thản như cũ, không một gợn sóng. Tôi cười tự giễu kéo khóe môi. Người chị ấy thích, chẳng phải mày đã biết từ lâu rồi sao? Trần Nhất Hằng, người thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối của chị ấy.

Bốn năm trước ở trong phòng học đó, chính tai tôi đã nghe thấy chị nói chị có người mình thích rồi, chị còn nói hai chữ thanh mai, câu trả lời đã quá rõ ràng. Tại sao tôi vẫn còn ôm hy vọng chứ? Hứa An Hảo, mày có thể có tiền đồ một chút được không?

Trò chơi bắt đầu lại từ đầu. Lần này mảnh giấy bắt đầu từ Tưởng Niệm Niệm. Đến khi truyền tới chỗ tôi, mảnh giấy đã ngắn đến mức gần như không nhìn thấy, chỉ còn một mẩu nhỏ bằng móng tay dính trên môi của cô nàng tóc ngắn xinh đẹp, mép giấy còn bị thấm chút nước bọt.

Cô ấy sáp lại gần tôi, gần quá, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ độ cong của lông mi cô ấy, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người cô ấy, gần đến mức tôi chỉ cần tiến lên một chút nữa thôi là có thể chạm vào môi cô ấy rồi.

Lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi. Liều mạng vậy, dù sao cũng là môi của mỹ nữ, mình cũng chẳng thiệt thòi gì. Tôi thầm cổ vũ bản thân trong lòng, nhắm mắt lại, chuẩn bị tiến sát về phía mẩu giấy đó. "Khụ!" Một tiếng ho khan định vị tôi tại chỗ.

Tôi mở mắt ra, nhìn về hướng phát ra âm thanh. Tưởng Niệm Niệm không cử động, chị ấy vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhưng trong mắt không còn vẻ bình thản như lúc nãy nữa. Đôi mắt màu hổ phách kia đang nhìn chằm chằm vào tôi, bên trong như có một trận bão táp đang trực chờ bùng nổ. Chị rít qua kẽ răng mấy chữ, âm lượng cực thấp, đến mức máy quay cũng không thu được, chỉ có mình tôi nghe thấy: "Em dám thử xem."

Cổ họng tôi nghẹn lại, nuốt một ngụm nước bọt. Sau đó, tôi quay đầu nhìn người dẫn chương trình, giọng nói bình tĩnh hơn tôi tưởng: "tôi nhận thua, tôi chọn Đại mạo hiểm." Người dẫn chương trình lật lật đống thẻ, rút ra một tấm, mắt sáng lên: "Xin hãy chọn một nữ khách mời khiến bạn rung động và nhìn nhau đắm đuối trong 10 giây!"

Ánh mắt tôi quét qua toàn trường. Từ nhóm con gái ríu rít bên cạnh tôi, đến Kiều Cẩn đang ngồi cắn hạt dưa hóng chuyện ở góc phòng, cuối cùng lướt qua Tưởng Niệm Niệm. Tôi nhìn chị ấy một cái, rồi chuyển thẳng ánh mắt sang cô gái bên cạnh chị ấy: "Kiều Cẩn."

Kiều Cẩn suýt chút nữa thì phun ngụm trà sữa ra ngoài. Cậu ấy kinh hoàng nhìn tôi, mắt trợn tròn xoe, cả khuôn mặt viết đầy chữ: Mày điên rồi à? Toàn bộ tế bào trên cơ thể cậu ấy đều đang cự tuyệt. Tôi dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn cậu ấy: Xin cậu đấy, giúp tớ với, tớ không thể nhìn chị ấy được nữa. Nhìn thêm một giây nữa thôi là tớ không giấu nổi tình cảm của mình đâu. Kiều Cẩn nhắm mắt lại, bày ra vẻ mặt như thể chuẩn bị đi tuẫn tiết, đứng dậy đi đến trước mặt tôi. Thời gian bắt đầu đếm ngược.

Tôi và Kiều Cẩn đứng đối mặt nhau, bốn mắt nhìn nhau. Khóe môi cậu ấy giật giật, ánh mắt đầy sự oán hận tố cáo: Hứa An Hảo, mày nợ tao cái này, định lấy gì trả đây?

Mà ở phía sau lưng tôi, có một ánh nhìn đang găm chặt vào sau gáy tôi. Ánh nhìn đó quá lạnh, lạnh như thể có ai đó đang kề một lưỡi dao sắc lẹm vào cổ tôi vậy. Kiều Cẩn đứng đối diện rõ ràng cũng cảm nhận được, cậu ấy rùng mình một cái, biểu cảm mếu máo như sắp khóc đến nơi.

Sau này Kiều Cẩn mới nói với tôi, biểu cảm lúc đó của Tưởng Niệm Niệm trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy vậy. Khi 10 giây kết thúc, Kiều Cẩn gần như là chạy trốn. Sau khi buổi quay kết thúc, tôi bị Kiều Cẩn chặn lại ở hành lang.

"Hứa An Hảo!" cậu ấy nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt đầy oán khí: "cậu có thể đừng mang tôi ra làm bia đỡ đạn được không? Tôi thật sự chịu không nổi ánh mắt muốn giết người của Tưởng Niệm Niệm đâu! Cậu có biết 10 giây đó tôi đã trải qua những gì không? Tôi cảm giác như mạng sống của mình đang đếm ngược ấy!"

"Tớ và chị ấy thì có quan hệ gì đâu chứ." Tôi cúi đầu chỉnh lại nếp nhăn trên áo, không ngước mắt nhìn cậu ấy: "Cậu không cần phải để ý đến sắc mặt của chị ấy." Kiều Cẩn thở dài một tiếng, vừa định nói gì đó thì biểu cảm bỗng nhiên thay đổi, như thể vừa nhìn thấy ma. Tôi thuận theo ánh mắt của cậu ấy quay đầu lại. Tưởng Niệm Niệm đang đứng ở cuối hành lang, đang sải bước đi về phía chúng tôi. Ngay sau đó, Kiều Cẩn đã làm một việc cực kỳ không có nghĩa khí, vắt chân lên cổ mà chạy. "Hai người cứ trò chuyện nhé, tôi có việc bận đi trước!" Giọng cậu ấy vang vọng khắp hành lang, nhưng người thì đã biến mất hút sau góc cua.

Một bàn tay đột ngột siết chặt lấy cổ tay tôi, lực đạo vô cùng lớn, lớn đến mức khi tôi cúi đầu nhìn xuống, cổ tay mình đã hằn lên một vòng trắng bệch, rồi ửng đỏ, rồi bắt đầu chuyển sang sắc tím bầm. Tưởng Niệm Niệm lôi tôi đi, đẩy mạnh cánh cửa phòng gần nhất rồi kéo tuột tôi vào trong. Cánh cửa đóng sầm lại ở phía sau lưng, chị ấy buông tay ra, đứng sừng sững trước mặt tôi. Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại hai chúng tôi. Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ rọi vào, mạ lên đường nét cơ thể chị một lớp hào quang màu cam ấm áp. Thế nhưng, hốc mắt chị lại đỏ hoe, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.

"Em cố ý đúng không?" Giọng chị ấy rất trầm, trầm đến mức như được nghiền nát ra từ lồng ngực, mỗi một chữ đều mang theo sự run rẩy không thể kìm nén. Tôi tựa lưng vào tường, ngước mắt nhìn thẳng vào chị ấy: "Em không hiểu Tưởng Ảnh hậu có ý gì." "Hứa An Hảo!"

Chị rất hiếm khi gọi cả họ lẫn tên tôi như thế. Trước đây, chị ấy luôn gọi tôi là An Hảo, hoặc là An An, Hảo Hảo. Không biết từ lúc nào, những cái tên An An, Hảo Hảo ấy đã biến mất, thay vào đó là một Hứa An Hảo lạnh lùng, xa cách.

Hứa An Hảo của ngày xưa sẽ không bao giờ làm những chuyện khiến chị ấy tức giận. Hứa An Hảo của ngày xưa sẽ luôn bám đuôi sau lưng chị ấy, sẽ đi đường vòng thật xa chỉ để được cùng chị ấy đi học về, sẽ để dành tất cả những món ngon nhất cho chị ấy, và sẽ vụng về chuẩn bị quà cáp vào mỗi dịp lễ tết. Hứa An Hảo của ngày xưa, đến một cái nhíu mày của chị ấy cũng không nỡ nhìn thấy.

Nhưng từ ngày đó, từ một buổi chiều năm hai đại học năm ấy, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi trở nên rụt rè không dám lại gần chị, không dám nhìn vào mắt chị, không dám ở lại trước mặt chị dù chỉ một giây. Bởi vì tôi sợ. Tôi sợ nếu đến quá gần, tôi sẽ không kìm lòng được mà nói ra. Tôi sợ nói ra rồi ngay cả bạn bè cũng không làm nổi, sợ mất đi chút quyền hạn cuối cùng được ở bên cạnh chị.

Tôi rũ mắt xuống, giấu đi thứ cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt: "Xin lỗi nhé, Hứa An Hảo của ngày xưa như thế nào, em quên mất rồi. Em đã làm sai chuyện gì, hay có chỗ nào khiến chị không vừa ý sao?" Giọng nói của Tưởng Niệm Niệm bỗng nhiên vỡ vụn, giống như một chiếc gương thanh mảnh rơi bộp xuống đất, mỗi một mảnh vỡ đều găm thẳng vào tim tôi: "Chị sửa có được không? Em cứ nói ra đi, chị đều sẽ sửa mà!" Tôi nhìn vào mắt chị ấy, đôi mắt màu hổ phách đang đong đầy ánh nước. "Tưởng Niệm Niệm, thế này không giống chị chút nào. Trong ký ức của em, chị luôn là một nàng công chúa cao quý." Tôi gạt tay chị ấy ra, quay người kéo cửa bước đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, tôi nghe thấy một tiếng nấc nghẹn ra sức kìm nén. Tiếng khóc ấy lọt qua khe cửa, giống như một cây kim đâm sâu vào tủy sống của tôi, dọc theo xương sống mà lan ra khắp lồng ngực. Cả người tôi như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng, trượt dài dọc theo cánh cửa rồi ngồi bệt xuống đất. Tôi cắn chặt lấy mu bàn tay mình, răng ngập sâu vào da thịt, cơ thể run rẩy bần bật, nước mắt âm thầm rơi xuống sàn nhà, loang lổ từng vệt. Không được phát ra tiếng động, không được để chị ấy nghe thấy. Tôi không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu.

Ngày ghi hình thứ hai, tôi gặp lại chị ấy trong phòng trang điểm. Tưởng Niệm Niệm ngồi trước gương, chuyên viên trang điểm đang dặm phấn nền lên mặt chị ấy. Tôi vừa nhìn một cái đã nhận ra đôi mắt Tưởng Niệm Niệm sưng húp lên một cách đáng sợ, vành mắt đỏ hoe bất thường, rõ ràng là đã khóc suốt cả đêm qua. Chị ấy mang theo đôi mắt sưng mọng yên lặng ngồi đó, mặc cho người ta tô vẽ. Trong gương phản chiếu khuôn mặt chị tái nhợt, mệt mỏi, không một giọt máu. Hốc mắt tôi chợt cay xè, vội vàng quay mặt đi nơi khác.

"Tưởng Ảnh hậu, cô không sao chứ?" Giọng đạo diễn từ bên cạnh truyền đến, mang theo vẻ lo lắng: "Hay là buổi quay hôm nay lùi lại đến ngày mai nhé?" "Xin lỗi đạo diễn." Giọng chị có chút khàn đặc nhưng rất bình tĩnh: "Ngày mai tôi sẽ điều chỉnh lại trạng thái."

Tôi lục lọi trong túi xách ra một tuýp thuốc mỡ, loại này trị sưng mắt rất hiệu quả. Thương hiệu đó tôi đã dùng nhiều năm rồi, mỗi lần khóc sưng mắt đều bôi nó. Tôi nhét tuýp thuốc vào tay Kiều Cẩn, hạ thấp giọng: "Cậu đưa cái này cho chị ấy đi. Đừng nhắc tên tớ." Kiều Cẩn cúi đầu nhìn tuýp thuốc, rồi lại nhìn tôi, ngập ngừng muốn nói lại thôi: "An Hảo, hôm qua cậu cũng khóc đúng không?" "Đừng hỏi nữa, mau đi đi."

"An Hảo, chuyện ngày xưa có phải có hiểu lầm gì không?" Kiều Cẩn nhíu mày, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc: "Hai người rõ ràng là." "Đi đi." Tôi ngắt lời cậu ấy, nặn ra một nụ cười: "Đừng lo lắng quá, cậu sắp có tóc bạc rồi kìa." cậu ấy hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi. Nhìn theo bóng lưng Kiều Cẩn, tôi tựa người vào tường, nhắm mắt lại. Hiểu lầm sao?

Buổi chiều năm hai đại học năm ấy, ánh nắng rất đẹp. Tôi ôm một bó hoa cát tường trắng đến phòng học để tìm Tưởng Niệm Niệm. Ngày hôm đó tôi đã tỉ mỉ lựa chọn rất lâu, cuối cùng chọn hoa cát tường. Chủ tiệm hoa nói với tôi, ý nghĩa của hoa cát tường là tình yêu vĩnh cửu.

Cửa phòng học khép hờ, bên trong vang lên tiếng trò chuyện. Tôi khựng bước chân lại. Là giọng của Tưởng Niệm Niệm, và cả Trần Nhất Hằng. "Niệm Niệm, bố tớ nói tớ và cậu có hôn ước, đợi tốt nghiệp đại học tớ cưới cậu, có được không?" Giọng Trần Nhất Hằng ngập tràn tiếng cười, nghe thật nhẹ nhàng và kiên định.

Tay tôi siết chặt bó hoa. "Tớ có người mình thích rồi." Giọng Tưởng Niệm Niệm rất khẽ, mang theo chút ngập ngừng: "Người tớ thích là thanh mai." Trần Nhất Hằng ngắt lời chị ấy: "Tớ cũng vậy, người tớ thích chính là người thanh mai trúc mã là cậu."

Không gian rơi vào im lặng. Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Trần Nhất Hằng đứng trước mặt Tưởng Niệm Niệm, cười vô cùng dịu dàng. Tưởng Niệm Niệm không hề phủ nhận. Chị ấy nói chị ấy có người mình thích rồi. Chị ấy nói chữ thanh mai. Trần Nhất Hằng là thanh mai trúc mã của chị ấy. Trần Nhất Hằng nói: Tớ thích người thanh mai trúc mã là cậu. Hóa ra hai người họ tình trong như đã, còn tôi, ôm một bó hoa cát tường đứng ngoài cửa, chính là trò hề lớn nhất thiên hạ.

Bó hoa từ trên tay tôi rơi rụng xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục. Những cánh hoa màu trắng rải rác khắp nơi, nhuốm đầy bụi bặm của hành lang. Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, hành lang dài hun hút như không có điểm dừng.

Tôi chạy trốn khỏi năm hai, chạy qua năm ba, chạy qua năm tư, chạy suốt bốn năm ròng rã. Bốn năm đó, tôi lấy tư cách bạn bè để ở bên cạnh chị, nhìn chị đoạt giải Ảnh hậu, nhìn chị tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Còn tôi thì làm gì chứ? Tôi chỉ là một diễn viên tuyến 18 nhỏ bé, đóng những vai quần chúng đến cái tên trên bảng phân vai còn chẳng có, đứng ở góc rìa ngoài cùng của tấm poster.

Tưởng Niệm Niệm từng nói một câu chị thích làm ngôi sao, vậy thì tôi liền đi cùng chị. Chị bước đi ngày càng cao trên con đường đó, tôi dù có đuổi không kịp thì cũng phải nỗ lực đứng ở nơi có thể nhìn thấy chị. Bởi vì ít nhất như vậy, tôi vẫn là bạn của Tưởng Niệm Niệm, ít nhất như vậy, tôi còn có thể đường đường chính chính ngắm nhìn chị từ xa.

Thế nhưng trong suốt 4 năm này, người đứng bên cạnh chị chưa bao giờ là tôi. Người tên Trần Nhất Hằng kia đã từ bỏ thân phận thiếu gia nhà họ Trần, từ bỏ vị trí người thừa kế, chỉ để làm một người quản lý nhỏ bé ở bên cạnh chị. Bởi vì Tưởng Niệm Niệm thích ngành này, nên anh ta đi cùng chị ấy. Anh ta là thanh mai trúc mã của chị, họ môn đăng hộ đối, họ trai tài gái sắc. Còn tôi, một kẻ đến cả từ thích cũng không dám nói ra miệng, thì có tư cách gì mà đứng bên cạnh chị ấy chứ?

Ngày ghi hình thứ ba, mắt Tưởng Niệm Niệm đã xẹp xuống. Kiều Cẩn chắc là đã đưa tuýp thuốc mỡ đó rồi, và chị ấy chắc chắn đã dùng.

Trong giờ nghỉ giải lao của buổi quay, Trần Nhất Hằng đến thăm ban. Anh ta vẫn là dáng vẻ như mọi khi, veston phẳng phiu, cười lên trông dịu dàng nho nhã. Anh ta mang đến cả một xe đồ ăn xế, chuẩn bị sẵn cà phê và bánh ngọt cho từng nhân viên trong đoàn.

"Chàng trai bên cạnh Tưởng Ảnh hậu đẹp trai quá đi mất!" Bên tai tôi vang lên tiếng bàn tán xôn xao của các nữ khách mời. "Anh ấy và Tưởng Ảnh hậu đúng là trai tài gái sắc, đẹp đôi quá đi thôi!" "Nghe nói anh ấy là thiếu gia nhà họ Trần, là thanh mai trúc mã với Tưởng Ảnh hậu đấy. Vì Tưởng Ảnh hậu mà từ bỏ cả quyền thừa kế để làm một người quản lý nhỏ nhoi."

"Trời đất ơi, đây là loại tình yêu thần tiên gì thế này? Vì Tưởng Ảnh hậu thích ngành này nên anh ấy đi cùng chị ấy luôn, cảm động quá!"

"Đừng nghe nữa." Kiều Cẩn lấy tay bịt chặt tai tôi lại. Lòng bàn tay ấm áp của cậu ấy chặn đứng những âm thanh đó, nhưng lại không thể chặn đứng cơn đau nhói âm ỉ truyền đến từ lồng ngực.

Tôi quay người đi, không nhìn vào hình ảnh hai người họ đứng cạnh nhau nữa. Tôi chịu không nổi cảnh chị ấy đứng bên cạnh người khác, chịu không nổi người ở khoảng cách gần chị như thế không phải là tôi. Việc duy nhất tôi có thể làm chính là trốn chạy. Giống như bốn năm trước, giống như mỗi một lần chị muốn tiến lại gần tôi, tôi đều quay lưng bỏ đi.

Buổi tối, tôi và Kiều Cẩn ngồi nhâm nhi ở một quán rượu nhỏ trong sân vườn. Tôi nốc đến ly vang đỏ thứ ba, chất cồn thiêu đốt khiến dạ dày nóng lên, nhưng không thể làm tan chảy tảng băng tích tụ suốt bốn năm trong lòng ngực.

"Mẹ kiếp cái gì mà thanh mai trúc mã!" Tôi đặt mạnh ly rượu xuống bàn, chất lỏng bắn tung tóe làm ướt đẫm khăn trải bàn. "Mẹ kiếp cái gì mà người quản lý chứ!" Kiều Cẩn ngồi khoanh chân ở phía đối diện, đôi má ửng hồng vì hơi men, không đáp lời.

"Kiều Cẩn, cậu nói xem." Giọng tôi hơi lớn, nhưng tôi không tài nào kiểm soát nổi: "Tôi rốt cuộc có điểm nào không bằng anh ta chứ? Chẳng lẽ chỉ thua ở chỗ tôi không phải là đàn ông thôi sao?"

Căn phòng rơi vào im lặng trong thoáng chốc. Tôi nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề nồng nặc mùi rượu của chính mình. Sau đó, tôi nghe thấy mình thốt ra một câu nói nhẹ bẫng, nhẹ đến mức như đang tự lẩm bẩm một mình, như đang nói cho chính mình nghe, một lời thú nhận cuối cùng cũng được thốt ra: "Không phải là tôi thích con gái, mà là người tôi thích, vừa vặn lại là con gái."

Kiều Cẩn giơ ly rượu lên, hốc mắt hơi đỏ. Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc và trịnh trọng như thể đang thực hiện một nghi thức: "Cạn ly vì tình yêu vĩ đại!"

Tôi cười khổ một cái, ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay. Chất lỏng trôi qua cuống họng, cay đến mức khiến tôi phải nheo mắt lại. Chất cồn giống như đã mở toang một chiếc van nào đó trong cơ thể, những thứ ban ngày bị tôi đè nén đến chết đi sống lại, vào đêm muộn tĩnh mịch thế này đều lũ lượt kéo nhau tràn ra ngoài.

Gương mặt của Tưởng Niệm Niệm lại xuất hiện trong tâm trí tôi. Hôm nay chị mặc chiếc áo phông màu hồng đồng phục của đoàn phim, tóc buộc đuôi ngựa, khi cười lên trông y hệt như bốn năm trước. "Hứa An Hảo." Có người gọi tên tôi. Tôi ngẩng đầu lên, nheo nheo mắt nhìn qua. Trước mặt không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một bóng người, đường nét mờ mờ ảo ảo dưới ánh đèn hiu hắt.

"Ủa, giọng của Niệm Niệm, cậu có nghe thấy không?" Tôi quay sang hỏi Kiều Cẩn. Đối diện ghế sofa trống không. Bóng dáng Kiều Cẩn đã biến mất từ lâu, giống như chưa từng tồn tại ở đó. Trên bàn chỉ còn lại hai ly rượu cạn và một chai vang đỏ đã cạn sạch đáy.

Tôi quay đầu lại lần nữa, Niệm Niệm đang đứng ngay trước mặt tôi. Chị mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, xõa tóc, không trang điểm, khác một trời một vực với một Ảnh hậu hào quang vạn trượng dưới ánh đèn sân khấu kia. Chị lúc này trông giống hệt cô nữ sinh mặc đồng phục của nhiều năm về trước đứng trước mặt tôi, trong ánh mắt mang theo một tia cảm xúc mà tôi không thể nhìn thấu. Tôi ngước cổ nhìn chị, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng: "Chị lại xuất hiện trong mơ của em nữa rồi."

Giọng nói của tôi mềm nhũn, mang theo sự nũng nịu đặc trưng sau khi say khước. Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ lên khuôn mặt chị ấy, ấm áp, chân thật, không giống với bất kỳ giấc mơ nào trước đây. "Thật tốt quá." Tôi nói. "Em uống nhiều quá rồi." Đôi lông mày chị ấy khẽ nhíu lại, giọng nói trầm xuống.

"Em biết mà." Tôi gật gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cả người đổ nhào về phía trước, trán tựa vào bụng dưới của chị. Tưởng Niệm Niệm không hề né tránh, thậm chí còn đưa tay ra đỡ lấy tôi. Mặt tôi vùi sâu vào lớp áo của chị ấy, ngửi thấy mùi hương cơ thể quen thuộc, thứ mùi hương giống y hệt như những năm tháng trước đây.

"Nhưng chỉ có thế này, chị mới chịu bước vào giấc mơ của em thôi." Tôi lầm bầm nói, giọng khản đặc nghẹn lại trong lớp vải áo của chị, không biết chị có nghe rõ hay không. Bàn tay Tưởng Niệm Niệm khựng lại một nhịp, sau đó đặt lên tóc tôi, nhẹ nhàng vuốt ve một cái cực kỳ, cực kỳ khẽ khàng.

"Niệm Niệm, hôm nay em không vui chút nào cả." Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy bản thân chắc chắn là đã say khước đến mất trí rồi, vậy mà lại dám làm nũng với chị ấy ngay trong mơ: "Chị dỗ dành em có được không?" Sự im lặng kéo dài chỉ vài giây, nhưng lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Rồi chị ấy lên tiếng, giọng nói dịu dàng đến mức không tưởng, dịu dàng đến mức khiến mũi tôi bất chợt cay xè: "Được, dỗ em mà. Thế Hảo Hảo nhà chúng ta vì chuyện gì mà không vui rồi?" Chị ấy gọi tôi là Hảo Hảo. Đã lâu, lâu lắm rồi chị ấy không gọi tôi như thế.

Tôi ngẩng khuôn mặt từ trong lồng ngực chị lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn chị bằng ánh mắt như đang lên án: "Trần Nhất Hằng, anh ta dựa vào cái gì mà được ở gần chị đến thế? Em không thích anh ta, ghét anh ta vô cùng." Giọng tôi nhỏ dần, đôi môi run rẩy, nhưng lời nói ra lại càng lúc càng vội vã, giống như sợ chỉ giây tiếp theo thôi là mình sẽ không dám nói nữa: "Vị trí bên cạnh chị là của em, từ năm 4 tuổi đến năm 26 tuổi đều hoàn toàn là của em. Anh ta dựa vào cái gì mà xen vào chứ? Dựa vào cái gì chứ!"

Tưởng Niệm Niệm sững sờ. Bên trong đôi mắt màu hổ phách kia bỗng có thứ gì đó thắp sáng trở lại. Chị cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm vô cùng, giống như muốn hút trọn cả linh hồn tôi vào trong đó.

"Hảo Hảo ghét ai, chị liền ghét người đó." Tưởng Niệm Niệm nói vô cùng nghiêm túc, như thể đang tuyên bố một chân lý hiển nhiên chẳng cần phải suy nghĩ. Tôi bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt vô thức rơi trên đôi môi chị. Ánh sáng tuy mờ ảo, nhưng tôi vẫn nhìn rõ hình dáng của hai bờ môi mềm mại kia. Tôi nhớ rõ xúc cảm của chúng. Không, tôi không nhớ, tất cả chỉ là mơ thôi mà.

"Em có thể, hôn chị một cái được không?" Câu nói này chắc đã tiêu tốn hết toàn bộ dũng khí trong cả cuộc đời tôi. Dù là trong mơ, dù là lúc bản thân tin rằng mọi thứ đều là giả dối, tôi vẫn cẩn trọng hỏi từng chút một vì sợ chị từ chối, sợ chị sẽ tan biến mất.

Tưởng Niệm Niệm cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi. Nụ hôn khẽ khàng tựa như một chú bướm đậu lên cánh hoa, chỉ dừng lại chưa đầy một giây rồi rời đi. "Đủ chưa?" Giọng chị có chút khàn khàn.

Trước đây trong những giấc mơ, Tưởng Niệm Niệm luôn biến mất ngay vào lúc này. Tôi lập tức vòng tay ôm lấy cổ chị ấy, vùi mặt vào hõm vai, giọng run bần bật, chẳng rõ là vì say hay vì tỉnh, cũng chẳng phân biệt được đây là mơ hay thực thực thực: "Đây là lần đầu tiên, sau khi chị hôn em mà chị không biến mất đấy."

Cơ thể Tưởng Niệm Niệm ấm áp, hơi thở ấy là thật, và vòng tay đang siết chặt quanh eo tôi cũng là thật. Chị đưa tay ôm ngang eo tôi, bế bổng tôi lên từ trên ghế sofa. Hai chân tôi theo bản năng quấn chặt lấy thắt lưng, hai tay ôm lấy cổ chị ấy, mặt vùi sâu vào hõm vai đối phương. Cửa thang máy khép lại, trong không gian chật hẹp chỉ còn lại tiếng thở dốc đan xen của hai chúng tôi.

Tưởng Niệm Niệm ép tôi vào tấm gương lạnh ngắt trong thang máy, môi dán sát vào vành tai tôi, giọng nói trầm thấp như được nghiền ra từ lồng ngực: "An Hảo, em có biết tại sao chị lại đến đây không?"

Tôi lắc lắc đầu, bờ môi quẹt qua làn da nơi cổ chị. Trên người Tưởng Niệm Niệm có mùi hương hoa nhài thoang thoảng, trộn lẫn với một chút vị mặn của mồ hôi, giống như chị ấy vừa phải vượt một chặng đường rất dài để đến đây. "Nếu chị còn không đến, em thật sự định chạy trốn theo người khác đấy à?"

Răng chị nhẹ nhàng cắn một cái lên vành tai tôi. Không đau, nhưng cảm giác nhói nhẹ xen lẫn tê dại trong khoảnh khắc ấy chạy dọc từ sau tai thẳng xuống tận xương cùng. Tôi ngửa cổ lên, sau gáy đập vào mặt gương, nhưng lòng bàn tay Tưởng Niệm Niệm đã kịp thời che chở lấy. Đôi môi chị không hề rời đi, men theo vành tai trượt dần xuống dưới, đi qua đường xương quai hàm, rồi dừng lại ở phần da mỏng manh và mềm mại nhất nơi cổ họng.

Đầu lưỡi chị khẽ liếm nhẹ lên đó một cái. Tôi cảm thấy bản thân giống như một cây đàn vừa được chị gảy lên một nốt nhạc, cả người run lên bần bật trong lòng chị.

Các con số hiển thị số tầng trong thang máy liên tục nhảy bậc, ánh đèn đỏ loang loáng hắt lên góc nghiêng khuôn mặt Tưởng Niệm Niệm. Tôi đưa tay lên chạm vào mặt chị ấy, đầu ngón tay vuốt từ lông mày xuống sống mũi, rồi từ sống mũi trượt xuống bờ môi. Chị cúi đầu, ngậm lấy đầu ngón tay trỏ của tôi, đầu lưỡi tì vào phần thịt ngón tay, chậm rãi vẽ một vòng tròn. Ẩm ướt, nóng rực và mềm mại. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy bụng dưới của mình thắt chặt lại một cách dữ dội, một luồng nhiệt lượng từ sâu trong cơ thể cuộn trào bốc lên, hai chân quấn quanh người chị ấy càng thêm siết chặt.

Cửa thang máy mở ra. Tưởng Niệm Niệm bế tôi sải bước qua hành lang, quẹt thẻ vào phòng. Tiếng cánh cửa đóng sầm lại nặng nề ở phía sau còn chưa kịp tan biến, chị ấy đã đặt tôi nằm xuống giường.

Chiếc nệm giường vô cùng mềm mại, khoảnh khắc lún xuống, tôi có cảm giác như cả người mình vừa rơi vào một đám mây bồng bềnh. Ánh trăng len lỏi qua khe hở của rèm cửa chiếu vào, mạ lên đường nét của chị một sắc bạc lung linh. Tưởng Niệm Niệm chống người phủ lên trên tôi, mái tóc dài xõa xuống, bao bọc lấy hai chúng tôi trong một khoảng không gian nhỏ bé chỉ thuộc về đối phương.

Chị không lập tức cử động, mà chỉ lặng lặng nhìn tôi như thế. Ánh mắt đó là thứ tôi chưa từng thấy bao giờ. Đó không phải là nụ cười chừng mực trên sân khấu, không phải là sự điềm tĩnh hoàn hảo trước ống kính camera, mà là một thứ tình cảm bị kìm nén quá lâu nay cuối cùng cũng vỡ đê, nóng bỏng, thiêu đốt, giống như muốn nuốt chửng tôi vào bụng vậy.

Ngón tay chị đặt lên xương quai xanh của tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua phần xương nhô lên thanh mảnh kia, từ trái qua phải, rồi lại từ phải qua trái, giống như đang nâng niu phác họa đường nét của một món đồ sứ cực kỳ quý giá. Sau đó, ngón tay trượt dần xuống dưới, cách một lớp vải áo đi từ xương quai xanh xuống đến trước ngực, dừng lại ngay vị trí trái tim đang đập.

"Đập nhanh quá." Tưởng Niệm Niệm nói trầm thấp. Trái tim tôi đúng là đang loạn nhịp điên cuồng, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi. Bàn tay chị cứ đặt cố định ở đó, cảm nhận nhịp tim ngày một dồn dập của tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhạt nhòa.

Rồi chị cúi đầu xuống, bờ môi dán lên cổ tôi, không phải là hôn, mà là ngậm lấy một mảng da thịt nơi đó, dùng đầu lưỡi chậm rãi xoay vần thành từng vòng tròn. Cùng lúc ấy, ngón tay chị trượt đến bên hông tôi, chuẩn xác tìm thấy phần hõm eo sợ ngứa nhất của tôi, ngón tay cái khẽ ấn xuống.

Tôi hít vào một hơi lạnh, cơ thể không tự chủ được mà uốn cong lên, vừa vặn đâm sầm vào lồng ngực chị. Bàn tay chị ấy luồn vào dưới vạt áo của tôi, lòng bàn tay áp sát vào làn da bụng dưới. Đầu ngón tay chị ấy giống như mang theo những dòng điện nhỏ, mỗi khi lướt qua một tấc da thịt, nơi đó lại nổi lên một lớp da gà râm ran. Chị mơn trớn qua xương sườn, đường eo, rồi đến rãnh xương sống phía sau lưng, động tác thong thả, không nhanh không chậm, giống như đang đo đạc thứ gì đó, lại giống như đang thực hiện một cuộc khảo sát đầy thành kính.

Thế rồi chị dừng lại. Đôi môi rời khỏi cổ tôi, ngón tay rút ra khỏi vạt áo, ngay cả cánh tay đang chống bên tai tôi cũng thu về. Chị thẳng người dậy, hơi lùi lại phía sau một chút.

Ánh trăng rọi lên khuôn mặt chị, tôi nhìn thấy chị đang cười, một nụ cười cực kỳ thanh khiết và dịu nhẹ, khóe mắt hơi cong lên, bờ môi kéo thành một đường vòng cung tuyệt đẹp. Tôi đột ngột bị kéo ra khỏi vòng xoáy của sự hoan lạc, nhưng cơ thể vẫn còn chìm đắm trong những xúc cảm vừa rồi, từng tấc da thịt đều đang gào thét đòi hỏi sự thỏa mãn. Tôi mở mắt ra, tầm nhìn vẫn còn hơi mơ màng, khó hiểu nhìn chị.

Tưởng Niệm Niệm đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má tôi, từ xương chân mày đến xương gò má, từ xương gò má xuống đường cằm, và cuối cùng dừng lại ở cằm tôi. Phần thịt đầu ngón tay của chị ấy rất mềm, lực đạo nhẹ nhàng như thể đang nâng niu một cánh hoa. Mặt tôi nóng bừng lên dữ dội, khẽ run rẩy dưới ngón tay của chị ấy. "Xin chị đi."

Khi Tưởng Niệm Niệm nói ra 3 chữ này, giọng điệu rất nhẹ, nhẹ như một chiếc lông vũ rơi trên mặt nước. Thế nhưng, trong đôi mắt màu hổ phách kia lại chẳng có lấy một nét cười, bên trong đó là sự tập trung nghiêm túc đến mức gần như chấp niệm. Chị ấy nhìn bộ dạng khó chịu của tôi, đôi môi hé mở, nhịp thở dồn dập và nông cạn, hai chân còn không tự chủ được mà khép chặt vào nhau, khẽ cọ xát. Ngón tay cái của chị miết qua môi dưới của tôi, giải cứu mảng thịt mềm đang bị tôi tự cắn đến đỏ bừng ra khỏi kẽ răng. "Xin chị, chị liền cho em."

Ánh trăng chiếu sáng một nửa khuôn mặt chị ấy, nửa còn lại chìm khuất trong bóng tối. Lông mi chị rất dài, đổ xuống mí mắt hai bóng râm nhỏ. Ngọn lửa trong cơ thể tôi càng lúc càng thiêu đốt dữ dội, từng tế bào đều đang gào thét muốn có được chị ấy. Vậy mà chị nói dừng là dừng, bỏ mặc một mình tôi chơi vơi ở lưng chừng không trung, giống như bị treo lơ lửng bên rìa vách đá.

Tôi chộp lấy bàn tay chị đang đặt trên má mình, nghiêng đầu qua, há miệng ngậm lấy ngón tay chị. Không phải là cắn thật, mà là dùng môi bọc lấy, dùng răng nhẹ nhàng nghiền qua, đầu lưỡi tì vào đầu ngón tay mà vẽ vòng tròn.

Nhịp thở của Tưởng Niệm Niệm rõ ràng là khựng lại một nhịp, đầu ngón tay hơi run lên trong khoang miệng tôi. Tôi buông miệng ra, bờ môi dán lên lòng bàn tay ấy, giọng nói khàn đặc chẳng còn giống chính mình: "Xin chị, thương em."

Ánh mắt Tưởng Niệm Niệm tối sầm lại trong tích tắc, giống như có thứ gì đó vừa nổ tung sâu thẳm trong lòng đồng tử hổ phách kia. Nhưng chị ấy vẫn chưa cử động. Chị rút tay ra khỏi lòng bàn tay tôi, một lần nữa luồn vào trong vạt áo phông của tôi.

Lần này, không còn bất kỳ thứ gì ngăn cách giữa hai chúng tôi nữa. Những đường vân tay áp sát vào da thịt, trượt từ bên hông ra sau lưng, phần thịt đầu ngón tay men theo từng đốt sống lưng mà nhấn xuống, giống như đang gảy lên một bản nhạc bằng một loại nhạc cụ mà chỉ mình chị ấy biết chơi.

Tôi ưỡn cong thắt lưng, Tưởng Niệm Niệm liền ấn vào xương hông của tôi để ép tôi nằm trở lại. Đầu ngón tay vòng ra phía trước, dọc theo mảng da thịt mềm mại nhất nơi khuôn ngực, chậm rãi vẽ thành những vòng tròn, từ ngoài vào trong, từng vòng từng vòng thu nhỏ lại, cho đến khi phần thịt ngón tay quẹt qua điểm hồng miên kia. Chị ấy dừng lại. Chỉ dừng ngay sát bên cạnh chứ không hề chạm vào.

Hơi thở ấm áp phả lên phần bụng dưới đang căng cứng của tôi. Chị cúi đầu, ngậm lấy mép vải áo, cách một lớp vải cotton mỏng manh mà khẽ hà một hơi khí nóng. Xúc cảm ẩm ướt và nóng rực ấy xuyên thấu qua từng sợi vải, truyền thẳng đến tận ngọn nguồn của dây thần kinh nhạy cảm nhất.

Cơ thể tôi dưới những ngón tay và bờ môi của Tưởng Niệm Niệm giống như một đóa hoa đang từ từ nở rộ, từng cánh hoa đều đang run rẩy bần bật. Ngọn lửa trong người ngày càng thiêu đốt dữ dội, liếm râm ran từ sâu bên trong bốc lên, đốt đến mức lý trí tôi mơ hồ, đốt đến mức hốc mắt tôi nóng rát. Tôi chịu không nổi nữa rồi, tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi!

Tôi hạ hai đầu gối xuống tấm thảm trải sàn mềm mại, quỳ sụp xuống trước mặt chị ấy. đưa hai tay ôm lấy bắp chân chị, áp sát mặt vào. Bờ môi tôi dán lên bụng dưới của Tưởng Niệm Niệm, cách một lớp áo phông trắng mỏng manh, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự ấm áp của làn da ẩn hiện bên dưới.

Tôi nhắm mắt lại, dùng đôi môi của mình từng tấc từng tấc một hôn lên vùng da mềm mại ấy, chóp mũi cọ qua từng đường dệt của thớ vải, hơi thở khiến cho một khoảng áo nhỏ bị nhuốm một mảng ẩm ướt rực nóng.

"Niệm Niệm." Giọng tôi nghẹn lại trong lớp vải áo, mang theo cả tiếng khóc nức nở tủi hờn: "Em muốn chị." Bàn tay Tưởng Niệm Niệm luồn vào trong tóc tôi, đầu ngón tay khẽ ấn nhẹ lên da đầu tôi, không hề dùng lực, chỉ là khẽ khàng nâng niu như thế. Rồi chị cúi đầu, dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, bắt tôi phải ngước mặt nhìn. Ánh trăng từ phía sau lưng hắt tới, phủ lên người chị một đường viền bằng bạc, khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt kia.

Bàn tay đặt lên cổ áo tôi, lớp vải trượt khỏi bả vai, để lộ xương quai xanh cùng một mảng lớn da thịt trắng ngần. Làn không khí hơi mát lạnh ấp ôm lấy làn da đang nóng rực, tôi khẽ rùng mình một cái.

"Niệm Niệm, em khó chịu." Tôi vặn vẹo thắt lưng một cách khó khăn, rướn người về phía trước, để cơ thể mình áp sát vào cơ thể chị ấy. Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, cả hai chúng tôi cùng lúc đồng thanh hít vào một hơi lạnh. Nhiệt độ trên người chị thậm chí còn nóng hơn cả tôi, nhịp tim dồn dập và hỗn loạn truyền qua lồng ngực đang áp chặt. Hóa ra, chị ấy cũng đang nhẫn nhịn.

Tôi áp sát vào ngực chị, ngước đầu lên, bờ môi quẹt qua cằm: "Em muốn, chị." Giọng tôi vụn vỡ đến tội nghiệp.

Hơi thở hỗn loạn hòa cùng tiếng thở dốc phả lên cổ Tưởng Niệm Niệm. Cuối cùng chị ấy cũng chịu đưa tay ra, hai bàn tay siết chặt lấy eo tôi, ngón tay cái tì mạnh vào xương hông. Lực đạo mạnh đến mức khiến tôi phải nín thở. Chị cúi đầu, môi dán chặt vào vành tai tôi, giọng nói đè nén một loại cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt: "Hứa An Hảo, nói là em sai rồi đi."

Tôi sững sờ. "Nói là em không nên lạnh nhạt với chị." Đôi môi chị ấy trượt từ vành tai xuống thùy tai, ngậm lấy rồi dùng răng nhẹ nhàng nghiền mút: "Nói đi, người em yêu nhất là chị."

Tôi nhắm mắt lại. Ngọn lửa trong cơ thể thiêu đốt đến mức khiến tôi không thể suy nghĩ được gì, nhưng từng câu từng chữ chị ấy nói ra lại chuẩn xác găm thẳng vào nơi mềm mại nhất trong tim. Chị ấy không chỉ muốn cơ thể này, chị ấy muốn tôi phải chính miệng thừa nhận, muốn tôi phải trả lại từng câu từng chữ mà hai chúng tôi đã bỏ lỡ suốt bốn năm qua.

Tưởng Niệm Niệm dùng ngón tay cái vuốt qua khóe mắt tôi, lúc này tôi mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào. Nước mắt dọc theo thái dương chảy tràn vào chân tóc. Bờ môi tôi mấp máy: "Em sai rồi." Cuối cùng tôi cũng chịu nói ra miệng. Đôi môi Tưởng Niệm Niệm áp lên giữa lông mày tôi: "Em không nên lạnh nhạt với chị." Giọng tôi run rẩy, nước mắt thi nhau rơi xuống như mưa.

"em xin lỗi vì đã lạnh nhạt với chị." Chị ấy hôn lên mí mắt trái để lau đi giọt nước mắt nơi đó: "Người em yêu nhất là chị." Nụ hôn dừng lại ở mắt phải. Nhịp thở của Tưởng Niệm Niệm  bỗng khựng lại một nhịp. Trán tựa vào trán, chóp mũi cọ xát vào nhau, hơi thở hoàn toàn quấn quýt lấy nhau. Ngón tay cái của chị ấy chậm rãi ve vuốt gáy tôi, giống như đang vỗ về một chú động vật nhỏ cuối cùng cũng tìm được đường về nhà.

"Gọi tên chị." Giọng chị ấy khàn đặc, mang theo sự kiên định không thể khước từ: "Chị muốn nghe một câu hoàn chỉnh."

Gương mặt Tưởng Niệm Niệm ở ngay trong gang tấc, lông mi dài gần như quét qua lông mày tôi. Đôi mắt màu hổ phách kia đong đầy nước mắt, hòa lẫn với ánh trăng sáng rực đến đáng kinh ngạc. Tôi đưa tay lên ôm lấy mặt chị, ngón tay cái lau đi vệt nước ẩm ướt nơi khóe mắt: "Niệm Niệm." Tôi ngậm tên chị nơi đầu lưỡi, giống như đang ngậm một viên kẹo đã để dành suốt hơn hai mươi năm trời: "Người em yêu nhất, là Niệm Niệm."

Nước mắt của chị ấy rơi xuống mặt tôi, nóng hổi. Chị vừa hôn vừa bế bổng tôi từ dưới đất lên, đặt trở lại giường. Khi cơ thể áp phủ xuống, sức nặng ấy khiến tôi lún sâu vào trong chăn nệm. Đôi môi chị rời khỏi môi tôi, men theo cổ trượt dần xuống dưới, cắn một cái không nặng không nhẹ lên xương quai xanh. Cảm giác nhói đau trong tích tắc ấy cùng với xúc cảm liếm ráp nóng ấm theo sau khiến tôi ưỡn cong lưng, những tiếng rên rỉ uyển chuyển mà vụn vỡ không ngừng bật ra khỏi cổ họng. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ mê mệt, chị ấy vẫn đang dốc hết toàn lực…

Điện thoại như muốn nổ tung. Không phải là ẩn dụ, mà là suýt nổ thật. Màn hình gần như muốn bay ra ngoài vì những thông báo liên tục đổ về. Tin nhắn chưa đọc chật kín cả thanh thông báo. Tin nhắn văn bản, Weibo, WeChat... các loại thông báo đẩy ập đến như thủy triều.

Khi bị đánh thức bởi tiếng rung bần bật đó, đầu tôi đau như búa bổ. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi khi mở mắt ra là trần nhà xa lạ. Hình ảnh thứ hai là bờ vai trần trụi của chính mình, bên trên dày đặc những vết hằn đỏ đậm nhạt khác nhau, có chỗ đã bắt đầu chuyển sang màu tím bầm. Tóc xõa tung trên gối, trong chăn truyền đến một mùi hương xa lạ không thuộc về sữa tắm của tôi, mùi hoa nhài.

Tim tôi lỡ một nhịp. Tôi đột ngột ngồi bật dậy, chiếc chăn trượt xuống để lộ cảnh xuân trước ngực. Tôi vội vàng kéo chăn lên đến tận xương quai xanh, quay đầu nhìn sang bên cạnh. Trên chiếc gối bên cạnh có một vết lõm rõ ràng của người từng nằm, trên đó còn vương lại vài sợi tóc dài. Điện thoại vẫn đang rung lên điên cuồng. Tôi run rẩy đưa tay bấm mở màn hình. Hot search vị trí thứ nhất: Tưởng Niệm Niệm xông vào khuê phòng của Hứa An Hảo và ngủ với cô ấy. Hot search vị trí thứ hai: Tưởng Niệm Niệm là người đồng tính. Hot search vị trí thứ ba: Ảnh chụp hậu trường show giải trí của Tưởng Niệm Niệm và Hứa An Hảo.

Máu trong người tôi trong tích tắc như đông cứng lại. Tôi lướt lên xem vài chục tin nhắn chưa đọc. Kiều Cẩn gửi mười mấy tin: "Tình hình thế nào đấy? Tối qua hai người ngủ với nhau thật à?", "An Hảo sao cậu không nghe máy?", "Mau xem hot search rồi trả lời tin nhắn của tớ đi!"

Đạo diễn gửi mấy tin: "Hai người các cô có thể thông báo trước với tôi một tiếng được không? Nhưng mà thế này cũng tốt, show chưa phát sóng đã hot rồi. Chú ý an toàn, đừng để bị phóng viên chặn đường nhé."

Ngoài ra còn có vô số tin nhắn từ các số máy lạ, có lời nhục mạ, có sự tò mò, và cũng có cả lời chúc phúc. Hóa ra hôm qua không phải là mơ. Hai chúng tôi đã ngủ với nhau thật rồi.

Tôi vén chăn lên kiểm tra cơ thể mình. Cảm giác đau nhức, ê ẩm lạ lẫm giữa hai chân, những vết hôn trước ngực, và vệt hằn mờ mờ nơi đùi trong đều đang nói cho tôi biết đây tuyệt đối không phải là một giấc mơ.

Nhưng chẳng phải chị ấy là gái thẳng sao? Tôi ôm mặt ngồi thẫn thờ trên giường rất lâu. Những hình ảnh đêm qua từng thước từng thước hiện về trong tâm trí như những cuộn phim bị cắt vụn nay được nối lại: Nụ hôn trong thang máy, chị ấy ngậm lấy thùy tai tôi, tôi dùng chân quấn lấy eo chị ấy, ánh trăng trong phòng, khoảnh khắc chị ấy vùi đầu vào giữa hai chân tôi rồi ngước mắt lên nhìn tôi bằng ánh mắt ấy. Và cuối cùng, ba chữ chị ấy ghé sát tai tôi nói ra. Tưởng Niệm Niệm nói chị ấy yêu tôi. Không phải Trần Nhất Hằng, không phải bất kỳ ai khác, mà là tôi, Hứa An Hảo.

Nhưng tôi không dám tin. Cuộc đối thoại nghe được bốn năm trước giống như vết dao khắc sâu vào xương tủy, không phải chỉ một trận hoan lạc là có thể xóa nhòa được. Tôi lắc lắc đầu, xoay người bước xuống giường. Đôi chân bủn rủn suýt ngã, tôi phải vịn vào chiếc tủ đầu giường mới đứng vững được.

Trên tủ đầu giường có đặt một ly nước vẫn còn bốc hơi nóng nhè nhẹ, bên cạnh là một viên thuốc giải rượu. Tưởng Niệm Niệm dậy từ lúc nào? Tại sao lại bỏ đi rồi? Tôi mặc quần áo tử tế rồi kéo cửa bước ra ngoài. Hành lang yên tĩnh đến lạ lùng. Tôi đi đến trước cửa thang máy, bấm nút đi xuống, đầu óc rối rắm như một mớ bòng bong. Hot search phải làm sao đây? Show giải trí phải làm sao đây? Sự nghiệp của chị ấy phải làm sao đây?

Trong đầu tôi lúc này toàn là chị ấy, danh tiếng của chị ấy, tương lai của chị ấy, tất cả những gì chị ấy phải khó khăn lắm mới có được suốt bao năm qua. Tôi chỉ là một diễn viên tuyến 18, sao cũng được, nhưng chị ấy thì khác. Tôi tìm đến phòng của Tưởng Niệm Niệm, giơ tay gõ cửa. Cửa mở ra, Tưởng Niệm Niệm đứng ở cửa, trên người mặc một bộ quần áo mặc ở nhà đơn giản, tóc búi gọn gàng tùy ý, không hề trang điểm. Bên dưới bọng mắt có một quầng thâm nhạt, trông như thể mất ngủ. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, bờ môi chị khẽ mấp máy, định nói gì đó nhưng lại thôi. Tôi là người lên tiếng trước: "Chuyện này xử lý thế nào đây? Em thì sao cũng được, dù sao em cũng chẳng có danh tiếng gì, nhưng danh tiếng của Tưởng Ảnh hậu quan trọng hơn."

Chị ấy sững sờ. Sâu trong đôi mắt màu hổ phách kia lướt qua một tia cảm xúc... là tổn thương sao? Hay là thất vọng? Nó diễn ra quá nhanh, tôi chưa kịp bắt trọn thì đã biến mất.

"Không cần đâu." Tưởng Niệm Niệm quay người đi vào trong phòng, giọng nói đều đều: "Chị đã đăng thông báo đính chính rồi."

Tôi rút điện thoại ra mở Weibo. Cụm từ trên hot search vị trí thứ nhất đã thay đổi: Tưởng Niệm Niệm thầm yêu Hứa An Hảo 22 năm.

Bên dưới là bài đăng Weibo chị ấy vừa mới gửi hai phút trước, chỉ có duy nhất một bức ảnh. Đó là một bức ảnh cũ đã ngả vàng, hai cô bé thắt bím tóc đuôi ngựa giống hệt nhau, mặc đồng phục học sinh giống nhau đứng trước cổng trường tiểu học. Cô bé thấp hơn đang níu lấy vạt áo của cô bé cao hơn, cười toe toét lộ ra chiếc răng sún, cô bé cao hơn thì nghiêng đầu nhìn cô bé thấp hơn, ánh mắt tràn ngập tia sáng.

Dòng trạng thái đi kèm chỉ vỏn vẹn một câu: [4 tuổi quen biết em, 26 tuổi ngủ được với em. 22 năm ở giữa, mỗi một ngày đều là thầm yêu em @Hứa An Hảo].

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó rất lâu. Tôi nhận ra bức ảnh này. Năm đó tôi bị sún mất hai chiếc răng cửa, ở trường không bao giờ dám cười, hễ có ai nhìn là tôi lại mím chặt môi. Hôm đó tan học, chị ấy túm lấy dây cặp sách của tôi kéo đến trước cổng trường, bảo là muốn chụp ảnh nhập học. Tôi ôm mặt không cho chụp, chị bèn cạy tay tôi ra rồi nói một câu: "Em cười lên là đẹp nhất, không được giấu."

Lúc đó tôi cứ ngỡ chị chỉ đang dỗ dành mình. Màn hình điện thoại bỗng nhòe đi, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình, vừa vặn trúng ngay khuôn mặt của cô bé sún răng năm nào. "22 năm." Giọng tôi run rẩy.

Tưởng Niệm Niệm đứng bên cửa sổ, ngược sáng nên tôi không nhìn rõ biểu cảm, nhưng giọng điệu của chị lại bình thản đến lạ kỳ sau khi vừa đăng một lời tuyên bố làm chấn động toàn mạng xã hội: "Tại sao em lại nghĩ là anh ta?" Chị khẽ nhướng đuôi chân mày hỏi một câu, nhưng tôi hiểu ý chị ấy.

"Năm hai đại học, em đến phòng học tìm chị, cuộc đối thoại của chị và Trần Nhất Hằng em đều nghe thấy hết rồi. Chị nói chị có người mình thích, chị nói người đó là thanh mai trúc mã của chị. Trần Nhất Hằng là thanh mai trúc mã của chị, hơn nữa hai người còn có hôn ước."

Chị ấy xoay người lại, ánh sáng rọi lên khuôn mặt, tôi nhìn thấy đôi mắt ấy đã đỏ hoe.

"Đồ đại ngốc!" Giọng Tưởng Niệm Niệm khàn đặc, mang theo sự uất ức đã đè nén quá lâu: "Hôn ước là chuyện của đời trước, chị không đồng ý thì không ai có thể ép được chị cả. Trần Nhất Hằng ngày hôm đó là đến để truyền đạt lại lời của bố anh ta, chị đã từ chối anh ta rồi."

Chị ấy tiến về phía tôi một bước: "Chị nói chị có người mình thích rồi, chị nói người đó là thanh mai. Người thanh mai đó chính là em!"

"Năm 4 tuổi em chuyển đến cạnh nhà chị, đến năm 26 tuổi, tròn vẹn 22 năm, người thanh mai trúc mã của chị từ đầu đến cuối chỉ có một mình em thôi! Trần Nhất Hằng đã ngắt lời chị, câu tiếp theo chị định nói là: Người tớ thích là người thanh mai tên Hứa An Hảo."

Tưởng Niệm Niệm lại tiến lên một bước. Tôi không lùi lại, đôi chân như đổ chì không thể nhúc nhích được. Chị khóc rồi. Nước mắt dọc theo gò má lăn dài xuống, nhưng giọng nói vẫn cố gắng duy trì sự bình ổn: "Em hỏi chị một câu đi chứ! Em chỉ cần hỏi một câu: Tưởng Niệm Niệm, người chị thích rốt cuộc là ai? Chẳng phải là biết ngay rồi sao? Em chẳng hỏi câu nào đã tự tiện tuyên án tử hình cho chị, rồi em bắt đầu trốn tránh chị, không gặp mặt chị, không trả lời tin nhắn, đột nhiên trở nên lạnh nhạt, đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của chị, bỏ lại một mình chị phát điên đối diện với không khí. Em có biết bốn năm qua chị đã sống thế nào không?"

Tôi lắc đầu. Chị ấy áp bàn tay tôi lên lồng ngực mình, cách một lớp da thịt và xương cốt, trái tim chị đang đập một cách dồn dập và nặng nề.

"Chị đã sống như thế đấy, nhớ em mà sống. Chị nhận mỗi một bộ phim đều nghĩ rằng: Nếu mình đủ nổi tiếng, nếu mình đoạt được nhiều giải thưởng hơn, nếu mình đứng ở nơi cao hơn, liệu em có thể nhìn thấy chị không? Liệu em có chịu quay đầu lại nhìn chị không?"

Tôi há miệng muốn nói gì đó, nhưng bị cắt lời: "Em có biết tại sao chị lại tham gia cái show giải trí này không?" Tôi lắc đầu.

"Bởi vì chị biết em sẽ tham gia." Chị ấy cười khổ một cái, nụ cười ấy thật chát chúa: "Chị đã bắt quản lý hủy một bộ phim điện ảnh, bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, cầu xin đạo diễn cho chị tạm thời thêm tên vào. Bởi vì chị biết nếu chị còn không đến, sẽ có người cướp mất em. Hôm đó em ở cạnh những cô gái kia gần như thế, còn sờ cánh tay người ta, cười với người ta. Chị sắp phát điên lên được rồi! Hứa An Hảo, bốn năm qua em không thèm ngó ngàng đến chị, vừa đến show giải trí đã muốn làm tra nữ, em muốn chọc tức chết chị đúng không?"

Bờ môi Tưởng Niệm Niệm run rẩy, trên lông mi còn vương giọt nước mắt: "Sau này không cho phép như thế nữa, không được phép chạy trốn theo người khác."

Tôi dùng hết sức bình sinh ôm chầm lấy chị, vùi mặt vào hõm vai chị, nước mắt thấm đẫm vai áo. Vòng tay Tưởng Niệm Niệm siết chặt lại, ôm lấy tôi chặt đến mức gần như nghẹt thở, những ngón tay bấu chặt vào lớp vải áo sau lưng tôi đến mức trắng bệch. Cơ thể chị run rẩy, vùi mặt vào tóc tôi mà khóc rất lâu, rất lâu.

"Sẽ không thế nữa đâu." Giọng tôi nghẹn lại nơi bả vai Tưởng Niệm Niệm: "Em sẽ không chạy trốn theo cô gái khác đâu. Nếu có người đó, người đó nhất định phải là chị." Chị ấy hơi lùi lại một chút, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi: "Em nói lại lần nữa xem."

"Tưởng Niệm Niệm." Tôi nhìn chị ấy, nhấn mạnh từng chữ: "Chị có nguyện ý làm bạn gái của em không?"

Chị ấy bỗng nhiên bật cười, nâng lấy mặt tôi, ngón tay cái lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi: "Chị nguyện ý."

Tôi móc điện thoại ra ngay trước mặt chị ấy, chia sẻ lại bài đăng thông báo kia của chị ấy, dòng trạng thái chỉ viết đúng một câu: [Những người yêu nhau sâu đậm sẽ không bao giờ lạc mất nhau.]

Khoảnh khắc bấm nút gửi đi, bàn tay Tưởng Niệm Niệm phủ lên mu bàn tay tôi, mười ngón tay đan chặt vào nhau, lòng bàn tay áp sát. Nhiệt độ truyền qua, cuối cùng đã không còn là một giấc mơ nữa.

Sau khi show giải trí được phát sóng, cặp đôi của tôi và Tưởng Niệm Niệm lập tức bùng nổ. Ban đầu vẫn có người không tin, nói là chiêu trò, nói là hiệu ứng chương trình, nói là ké nhiệt độ.

Cho đến khi chương trình phát sóng đến tập thứ ba, có người đã cắt một bức ảnh chụp màn hình đăng lên: Tôi và các khách mời khác đang chơi trò chơi cười đùa rất vui vẻ, ống kính vô tình lướt qua góc phòng, Tưởng Niệm Niệm đứng cách đó không xa đang nhìn về hướng của tôi, ánh mắt vô cùng chăm chú, khóe môi hơi mướn lên, giống như đang ngắm nhìn báu vật trân quý nhất của đời mình.

Loại ánh mắt đó, không cách nào diễn ra được. Luồng gió dư luận bắt đầu đảo chiều. Sau khi chính thức công khai, người hâm mộ của cả hai bên cũng dần dần chấp nhận sự thật này.

Fan của Tưởng Niệm Niệm đã đào lại một số tư liệu phỏng vấn ngày xưa. Có phóng viên hỏi chị ấy về hình mẫu lý tưởng, chị ấy không nói ra được hình dáng cụ thể, chỉ nói là: "Người cười lên trông đẹp nhất." Phóng viên lại hỏi có đối tượng tham khảo nào không, chị ấy im lặng một lát rồi nói: "Có một người, từ nhỏ tôi đã thấy người ấy cười lên là đẹp nhất rồi." Lúc đó không ai biết người chị ấy nói là ai, bây giờ thì đều hiểu cả rồi.

Đám cưới của chúng tôi được tổ chức rất nhỏ gọn, chỉ mời những người bạn thân thiết nhất và người thân trong gia đình. Kiều Cẩn làm phù dâu, lúc phát biểu trên lễ đài đã khóc sướt mướt, nói cậu ấy là kẻ hóng hớt thảm hại nhất thế gian, bị ép phải chứng kiến bộ phim tình cảm đau khổ suốt bốn năm trời, lại còn liên tục bị lôi ra làm công cụ cứu cánh. Bên dưới khán đài cười rộ lên thành một tràng.

Tưởng Niệm Niệm đứng đối diện tôi, mặc chiếc váy cưới màu trắng, mái tóc dài được búi cao, lớp trang điểm tinh tế và xinh đẹp. Chị ấy nắm lấy bàn tay đang hơi run rẩy của tôi, nhỏ giọng nói: "Em rụt rè cái gì thế? Lần đầu kết hôn chưa có kinh nghiệm à?" Đôi mắt chị ấy cong lên: "Khéo quá, chị cũng thế."

Trần Nhất Hằng cũng có mặt tại bữa tiệc. Anh ta bưng ly rượu bước đến, mỉm cười với Tưởng Niệm Niệm, nói một câu mà cả ba chúng tôi đều đã chờ đợi từ rất lâu: "Tân hôn vui vẻ, hai người." Sau đó anh ta quay sang tôi, chìa tay ra: "Hảo Hảo, đối xử tốt với cô ấy nhé." Tôi bắt tay anh ta: "Em sẽ làm thế."

Anh ta là thật lòng chúc phúc, tôi biết điều đó. Bởi vì sau này anh ta có nói với tôi, ngày hôm đó ở phòng học, anh ta cố tình ngắt lời Tưởng Niệm Niệm là vì anh ta đã nghe ra chị ấy muốn nói gì. Anh ta sợ chị ấy nói ra rồi, mối tình đơn phương chưa kịp bắt đầu đã định sẵn thất bại của anh ta sẽ hoàn toàn khép màn. Anh ta từ đầu đến cuối đều biết chị ấy thích tôi, nhưng vẫn tình nguyện ở bên cạnh làm người quản lý cho chị suốt ngần ấy năm.

Tình yêu đôi khi chính là bất công như thế. Có người được yêu suốt hơn 20 năm mà không hề hay biết, có người âm thầm chờ đợi suốt hơn 20 năm, cuối cùng cũng chờ được lời hồi đáp.

Đêm tân hôn kết thúc, sau khi trở về nhà, Tưởng Niệm Niệm ép tôi vào cánh cửa, cúi đầu hôn tôi. Nụ hôn này rất nhẹ, rất dịu dàng, khác hoàn toàn với tất cả những nụ hôn trước đây. Nó không còn sự vội vã, mang theo sự giải tỏa và chiếm hữu bị kìm nén quá lâu nữa, mà chậm rãi, khoan thai, giống như một tiếng thở dài nhẹ nhõm sau khi mọi chuyện cuối cùng đã bụi trần lắng xuống.

"Hứa An Hảo." Chị tì trán vào trán tôi: "20 năm trước, chị đã muốn làm như thế này rồi." Tôi mỉm cười một cái, ấn đầu chị xuống rồi hôn đáp lại. Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời, không biết là ai đang ăn mừng điều gì.

Mà những người hâm mộ couple của chúng tôi, đã đẩy khẩu hiệu của hai đứa lên vị trí thứ nhất trong siêu thoại: Một đời An Hảo, một đời Niệm Niệm.

 Hoàn.

  • Audio

Đăng nhận xét

0 Nhận xét