Trà xanh dẫn tôi đi ăn hải sản tươi sống - Chương 4 (Ngoại truyện)

 

Khi Tô Triết dắt theo bạn trai đột ngột ghé thăm, tôi và Tô Thanh đang tận hưởng cuộc sống không biết xấu hổ là gì. Nghe thấy những âm thanh quá mức rõ ràng phát ra từ bên trong, Tô Triết khẽ ho một tiếng, gương mặt già nua cũng không còn chỗ mà giấu, anh ta lùi ra xa hít một hơi thật sâu rồi gào lên đầy vẻ rèn sắt không thành thép: "Mười phút! Mau dọn dẹp sạch sẽ rồi cút ra đây cho anh!"

Bên trong phòng, tôi và Tô Thanh sợ đến mức mềm nhũn ngay lập tức. Mười phút sau, bốn người chúng tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn nhau trân trân. Chủ yếu là tôi và Tô Thanh, chân tay xoắn cả vào nhau, tôi thì chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái lỗ dưới sàn để chui xuống cho rồi.

Tạo nghiệt mà! Ai hiểu được cảm giác vừa theo đuổi anh trai người ta xong, ngay sau đó lại ở bên em gái hắn, rồi còn bị chính người anh trai ấy bắt gian tại trận trên giường không? Đã vậy, chồng của anh ta tại sao lại là Cố Tây Sinh chứ? Cố Tây Sinh, vị giáo sư của tiết học mà tôi và Tô Thanh đã trốn, vị giáo sư đại nhân nổi tiếng mặt lạnh tâm lạnh, chuyên cho sinh viên rớt môn không ghê tay.

Tô Thanh đang bị mắng, ngồi im như thóc. Tô Triết đứng dậy, bất lực vò đầu em gái mình: "Giỏi rồi nhỉ? Tiết của Cố Tây Sinh mà em cũng dám trốn? Hồi đó anh còn không dám. Lúc trước em hứa với anh thế nào? Bảo là tranh được tiết của anh ấy thì nhất định sẽ cải tà quy chính, làm lại cuộc đời, em quên sạch rồi đúng không?"

Thế nhưng, nhìn thì giống như trách mắng, thực chất lại là đang bảo vệ em gái: "Còn không mau xin lỗi giáo sư Cố đi! Thái độ phải thật tốt vào. Anh Cố của em cũng không phải người nhỏ mọn, chỉ là trốn học ba lần thôi mà, anh ấy nhất định sẽ tha thứ cho em, đúng không ông xã?"

Vừa xoa đầu Tô Thanh, Tô Triết vừa cười hì hì quay đầu nhìn vị giáo sư Cố Tây Sinh thanh lãnh, trác tuyệt như ngọc. Tôi đứng bên cạnh âm thầm quan sát, bộ lọc nam thần trong lòng vỡ vụn từng mảnh. Đúng là anh em ruột, không nhận ra luôn đấy! Hóa ra trà nghệ của anh ta cũng luyện đến mức thượng thừa thế này, trước đây là do tôi mắt mù rồi.

Vô tình chạm phải ánh mắt tôi, Tô Triết cười hiền hậu, theo bản năng định tiến tới vỗ vai tôi: "Em dâu cứ yên tâm, em mới trốn có một lần, chắc chắn không sao đâu."

Cố Tây Sinh vốn dĩ đang rủ mắt không động đậy, thấy cảnh đó, ánh mắt lạnh lẽo lập tức quét qua bàn tay đang định chạm vào vai tôi của Tô Triết. Tô Triết liền rụt tay lại ngay tức khắc, vỗ về em gái thêm một cái rồi nịnh nọt chạy đi dỗ dành chồng mình. Anh ta nhe răng khểnh rạng rỡ với Cố Tây Sinh: "Sinh Sinh, tụi nó còn nhỏ, trẻ con không hiểu chuyện, anh đại nhân đại lượng đừng chấp nhất với tụi nó nhé." Cố Tây Sinh nheo mắt, không nói lời nào.

Nụ cười của Tô Triết hơi cứng lại, anh ta nghiến răng, đặt tay lên vai Cố Tây Sinh rồi ghé sát tai thì thầm câu gì đó. Lúc này, Cố Tây Sinh mới đứng dậy khỏi sofa, bóng dáng cao lớn hơi nghiêng đi, hờ hững buông lời: "Lần cuối cùng, có lần sau nữa thì học lại từ đầu."

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi không chút do dự. Tô Triết kéo tay anh ta, bám sát theo sau, cũng không quên quay đầu lại dùng khẩu hình nhắn nhủ Tô Thanh: "Tiểu tổ tông, tiết chế chút đi nha!"

Nhìn hai người họ dắt díu nhau rời đi, tôi và Tô Thanh mới thực sự nới lỏng sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn. Hai đứa nhìn nhau, tôi thấy hơi buồn cười nên lên tiếng trước: "Chẳng phải đó là người yêu của anh em sao? Sao em lại sợ?"

Tô Thanh nhìn tôi với ánh mắt xa xăm: "Nếu chị có một môn học mà rớt liên tiếp ba lần dưới tay anh ấy, chị cũng sẽ học được cách khép đuôi vào mà làm người thôi."

"Thế mà em còn dám trốn học?" Tôi vô thức hỏi vặn lại.

"Trốn học không quan trọng, trước đây em cũng thường xuyên trốn, Cố Tây Sinh luôn mắt nhắm mắt mở cho qua. Anh ấy cho em rớt hoàn toàn là vì bài thi cuối kỳ của em không đạt chuẩn." Tô Thanh xoa cằm, trầm ngâm suy đoán: "Lần này, vấn đề chắc là nằm ở chỗ anh trai em rồi."

"Hả?" Tôi mù tịt thông tin. Tô Thanh đã tự phục dựng lại chi tiết trong đầu, nhớ lại ánh mắt nhìn thì lạnh lùng nhưng thực chất lại đầy khát khao của Cố Tây Sinh, em ấy gật đầu khẳng định: "Chắc chắn là do anh trai em chưa cho anh ấy ăn no rồi."

Tôi càng hoang mang hơn. Cái gì với cái gì vậy? Chẳng liên quan gì đến nhau luôn đúng không? Tô Thanh đã xâu chuỗi xong xuôi, không định tiếp tục chủ đề vô nghĩa này nữa. Em ấy ấn vai tôi rồi lại nhào tới: "Chỉ là trò chơi của mấy cặp đôi thôi, chúng ta bị vạ lây ấy mà. Thôi kệ họ đi, họ chơi của họ, chúng ta chơi của chúng ta."

Tôi vẫn còn đang ngơ ngác: "Không, chờ đã. Trò gì cơ? Vậy là chúng ta trở thành một phần trong cuộc vui của họ à?" Đáng tiếc, lời tôi chưa kịp dứt đã bị chặn đứng. Tô Thanh che mắt tôi lại, những nụ hôn ngọt ngào như mưa rơi xuống.

Dưới lòng bàn tay em ấy, tôi kinh ngạc trợn tròn mắt. Mẹ kiếp, lại có chuyện như thế thật sao? Đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa!

Ngoại truyện nhỏ.

Sau vô số lần đau lưng mỏi gối, tôi nghiến răng nghiến lợi, lại muốn mua trà sữa cho Tô Thanh rồi giật lại để nghe tiếng lòng. Tôi muốn nghe xem mỗi lần em ấy làm mấy chuyện khốn nạn đó thì trong đầu rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì.

Nhưng Tô Thanh đã có dự tính từ trước, giấu tay ra sau lưng, nhất quyết không chịu nhận. Ép quá thì cô ta lại rơm rớm nước mắt, điêu luyện đóng vai đáng thương: "Để cho công chút sĩ diện đi mà chị ơi."

Tôi tức đến mức muốn nổ phổi: "Thế sĩ diện của thụ thì không phải là sĩ diện à? Mỗi lần bị em làm cho beep beep beep, em bảo tôi phải giấu mặt đi đâu hả?"

Hoàn.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét