Wow, văn của đại đại đúng là thần thánh quá, tôi nguyện làm cún của đại đại, hít hà hít hà. Bình luận còn đang chỉnh sửa dở thì chỉ nghe đinh một tiếng, thang máy lại mở cửa. Tôi theo phản xạ ngẩng đầu liếc nhìn một cái, nhưng chỉ một cái liếc ấy thôi cũng suýt nữa bị hút mất hồn vía.
Phải miêu tả mỹ nhân này thế nào đây? Mọi từ ngữ đẹp đẽ trên đời đặt trước cô ấy đều trở nên lu mờ đến mức phải tự thấy xấu hổ. Thượng đế hẳn đã dốc hết tâm huyết lên người cô ấy, mới có thể dùng bàn tay quỷ phủ thần công mà tạc nên gương mặt như vậy.
Mày như dãy núi xa, mắt đào hoa, sống mũi cao thanh tú, môi hồng như thoa son. Tỷ lệ ngũ quan hoàn hảo đến mức không tìm ra nổi một chút tì vết. Tôi cứ như nhìn thấy nữ chính bước ra từ tiểu thuyết của đại đại, mê mẩn nhìn chằm chằm đến mức nuốt nước miếng. Mỹ nhân dường như chẳng lấy gì làm ngạc nhiên trước phản ứng của tôi, thậm chí còn cong môi cười đầy vừa ý, đôi môi nhạt màu khẽ mở ra.
“Tầng mười tám à, trùng hợp thật, tôi cũng ở tầng mười tám.” Mãi đến khi giọng nói dịu dàng, trong trẻo ấy vang lên bên tai, tôi mới luống cuống hoàn hồn, vội úp màn hình đầy nội dung đen tối trong tay xuống, kiếm chuyện để giảm bớt bối rối.
“À, chị vừa mới chuyển tới sao? Trước giờ sao tôi chưa từng gặp chị nhỉ?” Nào ngờ mọi động tác của tôi đều rơi trọn vào mắt mỹ nhân. Cô ấy khẽ cười, trong mắt như chứa một vũng nước trong veo, sóng biếc lay động, ánh sáng linh động.
“Ừm, đến tìm một người bạn cũ, dạo này chắc sẽ ở đây.” Bỗng nhiên mỹ nhân chớp mắt, liếc tôi một cái đầy tình ý.
“À đúng rồi, gọi tôi là Thanh Lộ là được nhé, hàng xóm mới.”
Tôi không hề nhận ra khi nhắc đến bạn cũ, ánh mắt cô ấy cố tình dừng lại trên người tôi, chỉ mải mê chìm đắm trong sức mê hoặc từ nhan sắc của Thanh Lộ. Hu hu hu, mỹ nhân ngay cả cái tên cũng đẹp quá, à không, là hay quá. Cho đến khi thang máy lại đinh một tiếng, tôi mới sực nhớ ra mình còn chưa giới thiệu bản thân, cuống quýt gọi với theo bóng dáng đang rời đi của Thanh Lộ.
“Tôi, gọi tôi là Đoàn Đoàn là được.”
“Được thôi, Tiểu Đoàn Tử.” Thanh Lộ quay đầu lại, mái tóc đen khẽ bay vẽ nên một đường cong xinh đẹp bên gò má cô ấy, rồi tùy ý vẫy tay với tôi.
“Vậy tôi vào trước nhé, hẹn gặp ngày mai, hàng xóm nhỏ.”
Cánh cửa đối diện rầm một tiếng khép lại, bóng lưng Thanh Lộ hoàn toàn biến mất. Tôi vẫn đứng ngây tại chỗ, mặt đỏ bừng, chỉ thiếu điều chui đầu vào ngực. Sắc đẹp hại người thật mà. Sao lại có kẻ ngốc đi tự giới thiệu mình bằng tên tài khoản mạng chứ?
Nghĩ đến tiếng Tiểu Đoàn Tử mềm mại tê dại ấy, cả người tôi như bị điện giật, run lên một trận. Thật sự quá phạm quy rồi đi, làm gì có ai chỉ cần gọi tên thôi cũng nghe như đang tán tỉnh thế chứ. Một lúc lâu sau, hơi nóng trên mặt mới dần tan đi. Tôi vỗ vỗ lên gò má vẫn còn ấm, mở cửa nhà, ngã người xuống sofa.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra, bình luận để lại cho đại đại vẫn còn chưa viết xong, liền vội vàng lấy điện thoại ra, tiếp tục chỉnh sửa mấy câu sắc tình còn dang dở, tiện thể ghi luôn cả cuộc gặp gỡ diễm lệ hôm nay.
Hu hu hu, đại đại ơi, hôm nay tôi gặp nữ chính rồi, vừa xinh vừa khiến tôi mê chết đi được. Hóa ra thật sự có người chỉ cần gọi tên thôi cũng đủ làm tôi vỡ đê. Vừa tự nhủ trong đầu, tôi vừa âm thầm hối hận, lúc nãy sao mình không dày mặt hơn chút, xin phương thức liên lạc nhỉ, đúng là nhát gan quá.
Nhưng nào ngờ, đúng lúc tôi đang vừa hối vừa hận, phần bình luận của tôi đã nổ tung.
“Oa, không hổ là Đoàn tỷ, nói cụ thể xem nào.”
“Nói cụ thể đi" +10086.
Toàn một màu gào khóc chờ ăn, trong đó nổi bật nhất chính là phản hồi của tác giả.
“Ồ, Tiểu Đoàn Tử không nói cụ thể chút sao?”
Ba chữ Tiểu Đoàn Tử đánh thẳng vào điểm nhạy cảm của tôi. Giọng nói trầm thấp đầy khiêu khích kia lại vang lên trong đầu, tôi cuộn người trên sofa, khó mà chịu nổi. Đáng ghét, sao ngay cả tác giả cũng phạm quy thế này, làm gì có ai bắt nạt độc giả như vậy chứ?
Trong lòng thì vừa bực vừa oán, nhưng trên thực tế, tôi vẫn rất thành thật mà chỉnh sửa lại cuộc kỳ ngộ tối nay, rồi gửi trả lời đi. Vừa đăng xong, phía bên kia tác giả gần như trả lời ngay tức thì.
“Cừu non tự dâng tới cửa rồi, Tiểu Đoàn Tử không xông lên luôn à?”
Dù không phải lần đầu được hưởng vinh dự tác giả rep trong nháy mắt, tôi vẫn cảm thán một câu mẹ ơi thật tốt, rồi mới bắt đầu suy nghĩ.
Sau phản hồi của tác giả, phía dưới là một tràng reo hò của độc giả, ai nấy đều xúi tôi mau xông lên. Sự cổ vũ to lớn ấy khiến đầu óc tôi hưng phấn, thậm chí nảy sinh ý nghĩ hoang đường là chạy ngay sang gõ cửa xin liên lạc. Và đúng vào lúc này, chuông cửa vang lên. Giọng nói dễ nghe của Thanh Lộ truyền vào trong nhà:
“Tiểu Đoàn Tử, em có ở nhà không?”
Không nói nữa, cừu non tự tìm đến cửa rồi, tôi phải xông lên thôi. Nhanh chóng chỉnh xong dòng trả lời cuối cùng, phớt lờ tiếng than khóc của đám độc giả, tôi ném điện thoại sang một bên rồi đi mở cửa.
Cùng lúc đó, Thanh Lộ nhìn bình luận mới nhất, không tiếng động mà cong môi cười, sau đó cất điện thoại vào túi.
Cửa vừa mở ra, tôi đã đối diện với ánh mắt dịu dàng như nước của Thanh Lộ. Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh:
“Em ở đây. Thanh Lộ, chị có việc gì sao?”
Thanh Lộ ngại ngùng cúi đầu, mấy lọn tóc mai che nửa gương mặt, đôi mắt xám tối lại càng thêm vẻ yếu đuối đáng thương. Cô ấy ôm chiếc giỏ đựng đồ trong tay, ra hiệu cho tôi:
“Xin lỗi nhé, Tiểu Đoàn Tử. Bình nóng lạnh nhà chị bị hỏng rồi, em có thể cho chị mượn phòng tắm một lát được không?”
Trước yêu cầu của mỹ nhân, tôi dĩ nhiên là gật đầu lia lịa, vừa cố giấu đi sự kích động trong lòng, vừa bình thản lễ độ mời cô ấy vào nhà. Nhưng tiếng nước trong phòng tắm vừa vang lên, tôi đã không kìm được mà phấn khích khoe ngay trong khu bình luận. Báo cáo mọi người, tiến triển thần tốc, đã cùng cừu non tắm chung rồi. Lần này chờ rất lâu mà tác giả vẫn chưa trả lời, chỉ có đám độc giả làm câu chuyện càng lúc càng đi chệch hướng.
Khốn kiếp, lại thế nữa rồi, ánh mắt của nam thần lúc nào cũng đặt lên con nhỏ trà xanh này. Lườm Tô Thanh một cái, nụ cười của tôi suýt chút nữa là không duy trì nổi. Một lúc lâu sau, tôi lại cấu cô ta, dùng ánh mắt cười mà như không cười nhưng đầy vẻ hung ác để cảnh cáo: "Con nhỏ trà xanh kia, nói gì đi chứ! Đừng để nam thần của tôi lại hiểu lầm tôi."
0 Nhận xét