Trà xanh dẫn tôi đi ăn hải sản tươi sống - Chương 3 (H)

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh với cảm xúc hỗn loạn, Tô Thanh cúi đầu, cắn đôi môi mọng nước, ngượng ngùng nói: "Nếu chị không chê, tư thế 69 chúng mình cũng có thể làm được."

"Tôi, không phải." Tôi vừa mở miệng đã bị cô ta chặn đứng. Tô Thanh cười bẽn lẽn, nhưng đôi bàn tay rõ từng khớp xương đang nắm lấy hai cổ chân tôi thì chẳng khách khí chút nào, mạnh bạo lôi tôi ra khỏi tấm chăn đang quấn chặt: "Không sao đâu, em hiểu mà. Anh dâu em cũng hay nói với anh trai em như vậy."

Tôi thầm rủa trong lòng: Cô hiểu cái quái gì chứ! Nhưng không còn cơ hội để mắng nữa rồi. Hai cánh cửa bị mở ra, khu vườn thất thủ. Ngay sau đó, khuôn mặt tôi bị áp sát, đôi môi bị chặn đứng không kẽ hở.

"Ưm." Mặt tôi đỏ bừng vì thiếu oxy. Bị ảnh hưởng bởi không khí nóng bỏng, Tô Thanh hôn tôi nồng nhiệt, vừa hôn, lại còn dỗ dành: "Chị ơi, mở miệng ra nào."

Tôi không muốn hợp tác chút nào, nhưng tôi muốn nói chuyện mà! Thế là vừa mở miệng, tôi đã bị cô ta lấp đầy một cách trọn vẹn. Mùi hương thiếu nữ vây quanh cánh mũi, lần này ngay cả đuôi mắt tôi cũng ửng hồng.

"Chị ngoan, ngoan nào…" Cảm nhận được nhịp thở dồn dập của tôi, Tô Thanh xoay cái eo thon thả, vừa liếm vừa dỗ dành: "Giúp em với…"

Tôi bị cô ta làm cho đầu óc choáng váng, chưa kể cô ta còn có "kỹ năng hôn" thượng thừa bổ trợ. Từng đợt sóng dâng trào từ bên dưới gần như nhấn chìm tôi. Trong cơn mê muội, tôi chẳng biết mình bị làm sao, lại thực sự ngoan ngoãn nắm lấy chân cô ta mà hợp tác.

Chùn chụt, chùn chụt…

Vị ngọt ngào như nước mật ong lan tỏa. "Ưm... chị giỏi quá..." Tô Thanh vừa liếm vừa xoa, dùng những đầu ngón tay hồng nhạt mơn trớn những cánh hoa đang đẫm mật. Tôi càng lúc càng mơ màng, kéo hai đôi chân dài đẹp đẽ của cô ta lại gần, vùi đầu vào khám phá.

Tô Thanh rên rỉ càng lúc càng phóng túng, làm loạn tâm trí tôi: "A... chị ơi... chậm một chút..."

Được cổ vũ, ánh mắt tôi càng thêm mê ly, gần như vùi cả vào sâu trong vùng biển ấm áp mà khám phá, cho đến khi bị một đợt sóng lớn ập đến làm cho sặc, mắt suýt không mở ra nổi.

Tôi giật mình tỉnh táo lại: Cái quái gì thế này? Có đứa con gái nhà lành nào lại đi ăn hàu thế này không?

Chột dạ vô cùng, tôi buông tay định đẩy Tô Thanh ra, nhưng đẩy mấy lần không thành công, tôi bắt đầu nổi cáu. Tôi giơ tay lên định đánh cô ta một cái, chẳng may lại đánh trúng vào mông.

Chát! "A." Tô Thanh ngửa cổ thiên nga lên, vô thức kêu lên một tiếng. Sau đó, cô ta nếm chút nước sốt hàu còn sót lại trên khóe môi, cúi đầu cười híp mắt rồi tiếp tục màn ăn sashimi hàu sống của mình: "Hóa ra chị thích kiểu này à? Được thôi."

Mẹ kiếp, tôi không có ý đó mà! Tôi cố trấn tĩnh lại, đang định tổ chức ngôn ngữ để giải thích thì lời nói lại nghẹn lại lần nữa. Đợt sóng biến mới lại dâng lên.

"Ưm… ưm…"

Tôi ra sức giãy giụa nhưng vẫn không thành công. Tư thế này quá khó để dùng lực, thậm chí trong lúc vô ý, tôi còn đánh vào người cô ta thêm mấy phát nữa. Bị ăn đòn, Tô Thanh càng thêm kích động, như một chú cún nhiệt tình liếm láp tôi, lại còn dùng móng vuốt đào bới sâu vào trong hang động không đáy để bắt hải sản.

"Không!" Tôi sợ đến mức trợn tròn mắt. Bốp! Một cú đá trúng ngay cằm cô ta. Bị đá lệch mặt sang một bên, Tô Thanh khẽ rên một tiếng, đưa tay xoa khóe môi đỏ rực ướt át, đôi mắt vốn dịu dàng vô hại bỗng chốc tối sầm lại. Xem ra, vì em quá mềm lòng nên chị vẫn chưa quen được nhỉ?

Không phải, thực ra, tôi không biết chuyện lại xảy ra trùng hợp như thế. Vì hối lỗi, tôi cụp hàng mi ướt đẫm xuống, cắn môi định xin lỗi. Nào ngờ, lần này tôi hoàn toàn mất đi cơ hội mở miệng.

Tô Thanh xoay người, ngồi thẳng lên mặt tôi. Khi ngồi xuống, cô ta nhấc bổng hai chân dài của tôi lên, ghé răng cắn nhẹ, rồi dùng những ngón tay thâm nhập, xé tan từng lớp cánh hoa mà càn quét.

Cảm giác ngứa ngáy xen lẫn tê dại ập đến. Theo bản năng, tôi cố đẩy cô ta ra. Cảm nhận được sự kháng cự, Tô Thanh càng trở nên hung bạo hơn, hoặc có lẽ là cô ta đang hưng phấn. Gần như tôi cứ đẩy một cái, cô ta lại đáp trả gấp ba; tôi cứ đánh một cái, cô ta lại giáng xuống mười đòn nặng nề. Chỉ trong vòng năm phút, con hàu tội nghiệp đã bị giày vò đến mức rã rời, chẳng khác nào hàu nướng bơ.

Tôi khó nhọc hít thở trong kẽ hở, mặt đỏ bừng vì nghẹt thở. Cuối cùng, tôi cũng biết điều mà dịu giọng xuống, không dám phản kháng nữa, chỉ biết kẹp chặt lấy tay Tô Thanh mà run rẩy đáng thương.

Nhưng Tô Thanh vẫn chưa hài lòng. Cô ta dùng "nước mật" để bôi trơn phía sau, vừa cắn điểm nhạy cảm đã sưng tấy phía trước, vừa khuấy đảo phần giữa mềm nhũn, lại vừa khai phá cả lối nhỏ thẹn thùng hẹp sâu ở phía sau.

Ba mũi giáp công! Cơ thể tôi phản kháng theo bản năng, đôi bắp chân trắng ngần co lại, một lần nữa đá về phía cô ta. Nhưng lần này tôi không còn may mắn như vậy nữa. Cô ta bỏ ra một tay, chẳng hề nương tay mà giáng xuống một loạt những cái tát đau điếng. Cho đến khi tôi đau đến tỉnh cả người, hoàn toàn ngoan ngoãn tự giác mở rộng cửa ra, cô ta mới gập người tôi lại, tiếp tục cúi đầu xuống.

"Ưm... đừng mà... không chịu nổi nữa..." Tôi bị làm cho đến mức thần trí điên đảo, dùng tay đẩy hông cô ta ra, ngửa đầu tìm đường sống trong kẽ hở, nức nở cầu xin.

Tô Thanh chẳng mảy may nghe lọt tai, cô ta ngồi thật vững, lại còn ác liệt nghiền mạnh vài cái, lạnh lùng ra lệnh: "Ngậm miệng lại. Ngọt không?"

Tôi chỉ biết thút thít, cam chịu mọi bề. Huhuhu, đáng sợ quá, con gái yêu nhau đáng sợ quá!

Sóng lớn lại một lần nữa đánh đến, tôi nỗ lực đón lấy nhưng vẫn bị ướt. Cuối cùng, ngay cả trên cằm cũng dính đầy những giọt nước lấp lánh. Ở phía bên kia, đóa hoa tàn tạ đã bị khai mở đến cực hạn. Kỹ năng của Tô Thanh quá tốt, từ một, đến hai, rồi đến ba ngón tay, chẳng hề có chút trở ngại nào, lại còn tùy ý xoay chuyển, nong rộng, tạo ra những lớp bọt trắng mịn màng ngay nơi rìa cánh hoa.

"Huhuhu." Toàn thân run rẩy, cuối cùng tôi cũng khóc đến đỏ cả mắt. Không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách lúc đầu, ngược lại còn khóc lóc, rên rỉ đáng thương hơn cả con nhỏ trà xanh mà tôi từng khinh miệt.

Tô Thanh như không nghe thấy gì, cô ta ấn chặt tôi xuống rồi hung hãn cắn lấy. Những tín hiệu tàn nhẫn ấy còn vùi hoa dập liễu hơn cả tôi lúc trước. Thế là, kết quả cuối cùng, từ trên xuống dưới, miệng nào của tôi cũng thảm không nỡ nhìn, đặc biệt là hai cái miệng bên dưới.

Mãi đến khi được cô ta buông ra, được giải phóng, tôi đã nhũn ra như một vũng bùn. Hai tay vô lực buông thõng bên cạnh, giống như một con cá thiếu nước, tôi hé miệng thở dốc từng ngụm nhỏ, đáy mắt vẫn còn long lanh ánh lệ.

Thấy vậy, Tô Thanh lại cúi người, vén lọn tóc rối trên trán tôi, chạm vào chóp mũi đỏ hồng của tôi, trao những nụ hôn mập mờ, nông sâu xen kẽ. Nhưng lời cô ta thốt ra thì lại ác độc vô cùng: "Chị còn nói em, rõ ràng chị còn biết khóc hơn cả em đấy."

Đồ con gái đáng ghét! Tôi nhắm nghiền đôi mắt thất lạc đáng thương lại, thà không nhìn cho khuất mắt, tránh việc nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp, yếu đuối đầy lừa lọc kia mà lại mềm lòng không đúng lúc.

"Hì hì hì." Tô Thanh khẽ cười, nâng cằm tôi lên rồi cắn một cái, chẳng hề khách khí. Đối với làn môi đỏ mọng, kiều diễm đã bị cô ta giày vò đến mức sắp rách da kia, cô ta lại là một trận càn quét không kiêng dè.

Đến khi đau không chịu nổi, tôi mới mở đôi mắt vẫn còn vương màn sương ra, tức giận lườm cô ta, như muốn dùng ánh mắt để chất vấn: Cô làm cái gì vậy?

Lúc này, cô ta mới chớp chớp đôi mắt trong vắt không chút bụi trần, nở nụ cười vô hại: "Em biết ngay mà, chị thích rượu phạt hơn rượu mời."

Tôi cứng họng. Ngoài mặt thì cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì đã khóc rống lên đầy uất ức: Huhuhu, sao con gái lại như thế này chứ? Đã lắm mưu nhiều kế thì thôi đi, lại còn, huhuhu.

Thấy tôi nghẹn lời, Tô Thanh cứ thế quỳ ngồi trên eo tôi, lặng lẽ và ngoan ngoãn chờ đợi. Cô ta dùng đôi mắt đẹp biết nói ấy, nhìn chằm chằm vào tôi không rời một giây. Bị nhìn đến mức không còn cách nào khác, tôi đành liếm liếm môi, khô khốc nói: "Tôi, tôi vẫn thích bộ dạng trước đây của em hơn."

"Được thôi." Đôi mắt đẹp không chút tì vết cong lên, Tô Thanh đáp lời không chút do dự. Chỉ là trước khi tôi kịp vui mừng, cô ta đã ác liệt chặn đầu trước một bước: "Nhưng mà, em cũng có yêu cầu. Hì hì hì."

Đồ con gái lắm mưu nhiều kế! Biết ngay là cô ta chẳng tốt lành gì mà. Dù trong lòng đang lẩm bẩm đủ điều, tôi vẫn cố giữ nụ cười lịch sự: "Em nói đi."

"Đi làm thủ tục ở ngoại trú đi, rồi chuyển đến ở cùng em. Nha chị." Tô Thanh nắm lấy tay tôi lắc lắc, giọng điệu ngọt ngào nũng nịu, làm nũng một cách vô cùng điêu luyện.

Ồ, trà xanh đây rồi. "Tôi không đi!" Theo bản năng, tôi hất tay cô ta ra như hất một thứ gì đó bẩn thỉu. Câu nói thốt ra theo phản xạ, vẻ mặt không tình nguyện hiện rõ đến mức không kịp che giấu.

Sắc mặt Tô Thanh lập tức thay đổi. Khuôn mặt vốn trắng trẻo mịn màng như lòng trắng trứng gà chuyên đóng vai yếu đuối, đáng thương giờ đây như bị bao phủ bởi một lớp sương mù đen kịt, âm trầm đến đáng sợ. Cô ta dùng bàn tay trái trắng muốt, thong thả xoa nắn xương cổ tay phải, cười một cách âm nhu nhưng không có chút nhiệt độ nào: "Em thấy chị vẫn nên ăn chút gì đó cứng rắn hơn, ví dụ như, mấy cái, tát mông."

Cô ta nhấn mạnh từng chữ một. Những ký ức không mấy tốt đẹp tức tốc ùa về trong đại não, da đầu tôi tê rần, đôi môi run rẩy, lập tức tự ý thay đổi quyết định. Tôi dùng tông giọng cứng nhất để nói ra câu hèn nhất: "Tôi không nói là không đi! Ý tôi là hôm nay chưa chuyển ngay được, phải ngày mai, vì hôm nay chưa chạy xong thủ tục!"

Ôi cái mồm chết tiệt, thật không có tiền đồ mà. Vừa nói xong tôi thấy hối hận vô cùng, nhưng, không dám lật lọng.

"Hì hì hì, chị tốt quá." Lúc này Tô Thanh mới cười, đôi mắt đẹp đeo kính áp tròng cong lại, khôi phục dáng vẻ trà xanh yếu đuối vô hại mà tôi nói mình thích. Cô ta còn ban phát chút quan tâm muộn màng: "Chị có thấy chỗ nào không khỏe không? Xin lỗi nhé, lúc nãy có lẽ em hơi kích động quá."

"Không cần." Tôi mặt không cảm xúc. Nữ nhi đại trượng phu, tuyệt đối không được nói mình không ổn. Nhưng mà đau thật đấy, huhuhu, chắc chắn là sưng lên rồi. Ánh mắt Tô Thanh lóe lên: "Được rồi, vậy chị tự đi vệ sinh cá nhân được không?" Nói rồi, cô ta định xuống giường.

Mặt tôi lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng vẫn kéo cô ta lại, xấu hổ lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Giúp, giúp tôi."

Tô Thanh mỉm cười, quay người ôm lấy tôi, cọ cọ vào tóc mai, cũng hạ thấp giọng cắn vào tai tôi: "Em biết mình đã làm quá mức thế nào mà, chị không cần phải ngại đâu." Tôi lập tức vùi đầu xuống thấp nhất có thể. Đồ con gái lắm mưu nhiều kế!

Hai ngày sau, tôi chuyển đến nhà Tô Thanh. Nhìn căn penthouse view biển rộng gần 600 mét vuông trước mặt, nơi mà đi uống nước thôi cũng có thể lạc đường, tôi kéo vali đứng ở cửa chính, nuốt nước bọt một cái, thận trọng ướm lời: "Tiền thuê nhà, không cần chia đôi chứ?"

"Không cần, nhà này là của em." Tô Thanh không nhịn được bật cười. Nghĩ một lúc, cô ta nheo mắt lại, bổ sung thêm một câu gần như là dụ dỗ công khai: "Sống ở đây, không chỉ miễn phí tiền nhà, mà quần áo xa xỉ, túi xách, mỹ phẩm, đồ dưỡng da hàng hiệu của em, chị cũng có thể dùng tùy thích. Thường thì những mẫu mới nhất theo mùa, em đều nhận được sớm nhất."

Mẹ kiếp, hóa ra con nhỏ trà xanh này giàu thế! À không, hóa ra VỢ MÌNH giàu thế! Tôi tuyệt đối không phải loại tham tiền hám sắc đâu nhé, tôi chỉ muốn nói là: Phụ nữ hiểu phụ nữ nhất, con gái sinh ra là để ở bên nhau! Tôi sinh ra đã cong rồi! Ai nói tôi thẳng, tôi lặt đầu người đó.

Nhìn chằm chằm Tô Thanh, mắt tôi sáng rực lên như một con sói đói nhìn thấy món ngon: "Thật sao?"

"Vâng." Tô Thanh gật đầu nhìn lại tôi, lời nói nũng nịu mang theo ý vị ám chỉ ngày càng mạnh mẽ: "Nếu chị biểu hiện tốt, em có thể bảo họ gửi thêm một phần nữa theo đúng kích cỡ và sở thích của chị."

"Vợ ơi, em thích ăn gì?" Tôi lập tức quăng cái vali sang một bên, tiến lên khoác tay em ấy, cười còn rạng rỡ hơn hoa: "Trình độ nấu ăn của chị tốt lắm đó!"

"Nấu ăn?" Tô Thanh hơi khựng lại, sau đó mắt cong thành hình bán nguyệt, nắm lấy tay tôi, nhiệt tình dẫn tôi ra ghế sofa, giọng nói vẫn mềm mại nhưng lời nói ra lại khiến người ta thấy lạnh mông: "Em hơi muốn ăn hải sản. Hôm nay lại thèm rồi."

Tim tôi thắt lại, nhưng không hề giãy giụa, trái lại còn để mặc cho em ấy đẩy ngã. Đã yêu nhau rồi, để vợ ăn no chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Nhấn mạnh lần nữa, tôi tuyệt đối KHÔNG PHẢI loại tham tiền hám sắc!



Đăng nhận xét

0 Nhận xét