Ta vừa mở mắt ra đã thấy mình đứng trước một chiếc gương lớn chạm trổ cầu kỳ. Sau khi tiêu hóa mớ ký ức hỗn độn, ta bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào truyện cổ tích, trở thành bà mẹ kế độc ác của Bạch Tuyết.
Trên mặt gương lúc này hiện lên một dòng chữ đỏ rực như máu: "Điều kiện trở về: Trở thành người phụ nữ đẹp nhất thế gian."
Ta còn chưa kịp tiêu hóa hết cái điều kiện oái oăm này thì cái Ma Kính chết tiệt kia đã lải nhải bên tai: "Chủ nhân của ta ơi, chỉ cần giết chết Bạch Tuyết, ngài sẽ là người đẹp nhất!"
"Câm miệng!" Ta gắt lên, đầu đau như búa bổ. "Bạch Tuyết hiện giờ đang ở đâu?" Vừa dứt lời, cửa phòng bật mở. Cô hầu gái hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu: "Không xong rồi, Hoàng hậu! Bạch Tuyết đã trở về cùng Đại phù thủy! Cô ấy nói… nói là về để tính sổ với người!"
Ta nghe mà lạnh cả sống lưng. Trong bản gốc làm gì có vụ Bạch Tuyết đi học ma pháp? Đây rõ ràng là kịch bản "nữ chính báo thù" rồi!
Còn chưa kịp bước chân vào hoa viên, ta đã nghe thấy một tràng cười thanh thúy như chuông bạc, ngay sau đó là giọng nói trầm ấm, hiền hậu của lão hoàng đế vang lên: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi! Bạch Tuyết, quà sinh nhật mười tám tuổi con muốn gì, phụ hoàng nhất định sẽ đáp ứng con."
"Đa tạ phụ hoàng, Bạch Tuyết chẳng cầu gì cả, chỉ mong phụ hoàng và mẫu hậu phúc thọ miên trường."
Trước mắt ta là một cô gái tóc vàng, mắt xanh, làn da trắng ngần như tuyết đang nũng nịu trong lòng lão hoàng đế. Cô ấy cười đến mức nhu thuận, ngoan ngoãn, khiến lão hoàng đế cũng không nén nổi nụ cười vui vẻ.
Vừa bước vào hoa viên, chứng kiến cảnh "phụ từ tử hiếu" này, ta bỗng cảm thấy mình thật dư thừa. Ta ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, định bụng đứng nép dưới bóng cây làm một cái phông nền mờ nhạt cho xong chuyện.
Nào ngờ, Bạch Tuyết vừa rồi còn đang nũng nịu, đột ngột xoay người, hướng ánh mắt thẳng về phía ta. Đôi đồng tử xanh biếc kia ẩn chứa một luồng hàn ý thấu xương, suýt chút nữa đã đóng băng ta thành tượng đá ngay tại chỗ.
Chạy mau! – Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu. Nhưng hai chân như bị dây leo vô hình quấn chặt, không cách nào nhúc nhích nổi. Ta bị buộc phải đứng chôn chân tại chỗ, hứng chịu cái nhìn như muốn lăng trì của cô ấy.
Mãi đến khi môi ta tái nhợt vì sợ, Bạch Tuyết mới nở nụ cười rạng rỡ, đứng dậy hành lễ cung đình một cách mẫu mực: "Bạch Tuyết bái kiến mẫu hậu."
Lúc này lão hoàng đế mới phát hiện ta đã đến, ông ta tươi cười vẫy tay: "Hoàng hậu, mau lại đây ngồi."
Dù trong lòng có vạn lần không tình nguyện, nhưng giờ đây thân bất do kỷ. Mụ hầu gái trung niên phía sau đẩy nhẹ ta một cái, cơ thể bỗng dưng như bị một sức mạnh thần bí chi phối, không tự chủ được mà bước về phía bàn ăn.
Ta trợn tròn mắt, theo bản năng nhìn về phía Bạch Tuyết. Người sau lại vô tội chớp chớp mắt nhìn ta, vẻ mặt cực kỳ ngây thơ.
Lão hoàng đế hoàn toàn không nhận ra những ám muội giữa hai chúng ta, ông vẫn âu yếm vuốt tóc Bạch Tuyết, hỏi đi hỏi lại về món quà nàng muốn. Lần này, Bạch Tuyết không từ chối nữa. Ánh mắt cô ấy liếc qua ta đầy thâm ý:
"Bạch Tuyết rời hoàng cung đã ba năm, thật sự rất nhớ mẫu hậu. Con hy vọng có thể lần nữa nhận được sự dạy dỗ của người... giống như trước kia vậy."
Hai chữ "trước kia" được cô ấy cố tình nhấn mạnh, mang theo luồng khí lạnh lẽo chui tợn vào màng nhĩ, khiến ta rùng mình ớn lạnh, run không kém gì cô hầu gái tội nghiệp đang đứng cạnh bên.
Ta rất muốn diễn một màn ngất xỉu tại chỗ để trốn tránh thực tại, nhưng vì cơ thể đang bị Bạch Tuyết khống chế, đến việc đứng lên cũng không làm nổi. Chỉ có thể trân trối nhìn cô ấy nói xong, rồi nhìn chính bản thân mình lộ ra một nụ cười "từ ái" giả tạo.
Nghe xong tâm nguyện của con gái, đôi mắt đục ngầu của lão hoàng đế xoay một vòng, rồi cười hì hì nhìn ta: "Hoàng hậu, nàng thấy sao?"
Đồ tồi! Ta gào thét trong lòng. Ông đẩy ta vào hố lửa đấy à? Nhưng trên mặt, vẫn phải duy trì nụ cười công nghiệp kia.
"Dĩ nhiên là được rồi." Một giọng nói vừa quen vừa lạ, không theo sự kiểm soát của ta, tự động bật ra từ đôi môi. Lúc này đây, ta cười chắc chắn còn xấu hơn khóc.
"Vậy thì tốt quá rồi." Đôi mắt xanh trong vắt của Bạch Tuyết cong lại thành hình vầng trăng khuyết, niềm vui sướng lộ rõ ra ngoài. Cô ấy dùng chất giọng mềm mại, cung kính đáp: "Bạch Tuyết cảm tạ mẫu hậu."
Ta tức đến đau cả gan mà không cách nào phản bác, chỉ có thể học theo lão hoàng đế, đưa tay lên vuốt tóc cô ấy một cách "thân mật":
"Ngoan lắm, con yêu."
Bạch Tuyết khẽ cọ lòng bàn tay vào tay ta, rồi đột ngột trượt những đầu ngón tay lạnh lẽo lên cổ tay, vuốt ve làn da non mịn một cách chậm rãi.
Hàn khí từ đầu ngón tay cô ấy như lưỡi dao sắc bén, lướt qua đến đâu là khiến lông tơ ta dựng đứng đến đó. Ta khó nhịn đến mức các ngón tay co quắp lại, nhưng chẳng thể nào thoát khỏi sự khống chế, chỉ đành cắn răng chịu đựng.
Điều đáng sợ nhất là khi làm ra những hành động mang tính uy hiếp tột cùng này, chân mày cô ấy lại vẫn giữ nét dịu dàng, thuần phục như một chú cừu non.
Gọi là Công chúa Bạch Tuyết cái gì chứ? Dứt khoát đổi tên thành Công chúa Lòng Dạ Hiểm Độc đi cho rồi! Hai bên thái dương ta đập thình thịch, tức đến mức suýt chút nữa là nghiến nát hàm răng.
Một bữa trà chiều trôi qua mà ta cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa, nằm trên đống gai. Nếu không nhờ lão hoàng đế vô tình "thử độc" hộ qua từng miếng bánh ngọt, ta thật sự sợ Bạch Tuyết sẽ trực tiếp hạ độc tiễn ta về chầu trời ngay tại chỗ.
Vất vả lắm mới đợi được lúc hầu gái đưa ta về tẩm điện, cơ thể mới rốt cuộc thoát khỏi sự điều khiển của Bạch Tuyết.
Không một phút chần chừ, ta lập tức đuổi hết đám người hầu bên cạnh ra ngoài. Suốt đêm đó, ta vội vã thu dọn hành lý, chuẩn bị cho một cuộc đào tẩu vĩ đại. Nực cười thật, cái hoàng cung này ai muốn ở thì ở, ta đây không cần cao sang, chỉ cần giữ được cái mạng nhỏ này là đủ rồi!
Thế nhưng, đời không như là mơ. Ta vừa mới bước chân ra khỏi tẩm điện, theo quán tính đã va ngay vào một "vật thể" mềm mại. Cả khuôn mặt ta vùi thẳng vào lồng ngực thơm ngát mùi hoa oải hương, hương thơm nồng đậm khiến đầu óc ta có chút choáng váng.
Ngay sau đó, giọng nói ấm áp nhưng mang theo hàn ý thấu xương của Bạch Tuyết vang lên ngay trên đỉnh đầu:
"Mẫu hậu, đêm hôm khuya khoắt thế này, người định đi đâu vậy?"
Ta như bị trúng định thân chú, cả người mềm nhũn ngã vào lòng cô ấy. Trong đầu ta xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ nhưng chẳng tìm ra được lối thoát nào, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, dư quang của ta chợt thoáng thấy một bóng người quen thuộc đang lao tới cùng ánh thép lạnh lẽo trong tay. Trong cơn tuyệt vọng, trí thông minh đột xuất nảy ra, ta buột miệng thốt lên:
"Ta không phải bà ta! Ta là thiên sứ từ dị giới đến đây để cứu con!"
Cũng chẳng quản xem Bạch Tuyết có tin lời ma quỷ này hay không, ta nói với tốc độ ánh sáng, rồi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cô ấy ra phía sau.
Phập!
Lưỡi dao sắc bén cắt ngang lớp vải, đâm sâu vào da thịt. Một đóa hoa máu yêu dị nở rộ ngay trên ngực. Cơn đau thấu xương khiến mặt ta tái mét, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười ôn hòa cuối cùng nhìn Bạch Tuyết, rồi đổ gục xuống như một con búp bê đứt dây.
Bạch Tuyết sững sờ trước hành động đột ngột của ta. Cho đến khi mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, cô ấy mới bàng hoàng sực tỉnh. Đôi mắt xanh biếc tựa như xoáy nước sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta, như thể muốn xuyên qua cơ thể này để nhìn thấu linh hồn bên trong.
Ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, ta cảm giác được cô ấy không nhanh không chậm đưa tay ra đỡ lấy ta, rồi khẽ buông một tiếng thở dài không rõ cảm xúc:
"Vậy sao?"
Nghe câu đó, tim ta bỗng hẫng một nhịp đầy hoang mang. May thay, cơn hôn mê đã kịp thời ập đến, ta nhẹ nhõm nhắm mắt xuôi tay.
Còn cô hầu gái kia, sau khi phát hiện mình đâm nhầm người, đã sớm vứt dao chạy bán sống bán chết từ lúc nào.
Về phần cô hầu gái đã ra tay đâm ta, lúc này đang chạy thục mạng vào rừng sâu. Bỗng nhiên, những dây leo từ hai bên đường vươn ra như những con rắn độc, quấn chặt lấy tứ chi nàng ta. Những xúc tu xù xì chậm rãi bao phủ toàn thân, kéo nàng ta vào tận cùng bóng tối của khu rừng. Làn sương đen đặc quánh nuốt chửng lấy nàng ta, không để lại một dấu vết nào cho thấy sự tồn tại của một sinh mạng.
Khi ta tỉnh dậy lần nữa trên chiếc giường lớn mềm mại và xa hoa, thấy thân thể mình vẫn nguyên vẹn, ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, ta chạm phải ánh mắt u ám của Bạch Tuyết đang ngồi bên cạnh giường. Nụ cười trên môi lập tức đóng băng tại chỗ.
"Mẫu hậu tỉnh rồi sao?"
Bạch Tuyết chớp mắt, trong phút chốc lại khôi phục vẻ nhu nhược, dịu ngoan thường ngày. Mái tóc vàng óng ả rủ xuống bờ vai, khẽ đung đưa theo từng cử động của cô ấy, tạo nên một vẻ đẹp đầy vẻ ôn nhu giả tạo.
Giữa những ngón tay thon dài của Bạch Tuyết là một chiếc nhẫn hắc diệu thạch đang được xoay nhẹ. Mặt nhẫn khắc những hoa văn phức tạp, toát ra một thứ hơi thở không lành chút nào.
Ta cứng đờ gật đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Nếu có thể lờ đi chiếc nhẫn đầy tính đe dọa kia, ta rất sẵn lòng tiếp tục diễn kịch cùng "Bạch Tuyết nhu nhược". Nhưng hiển nhiên, cô ấy không cho ta cơ hội đó.
Cô ấy cong mắt, tự ý tiếp lời: "Mẫu hậu nói người không phải là bà ta, vậy thì cũng phải có bằng chứng chứ."
Ta căng thẳng mím chặt môi. Là một người bình thường, ta làm sao biết cách nghiệm chứng linh hồn đây? Ta chỉ có thể im lặng chờ đợi quân bài tiếp theo của cô ấy. Quả nhiên, Bạch Tuyết đưa chiếc nhẫn đó ra trước mặt ta.
"Đây là nhẫn Đồng Tâm. Nếu mẫu hậu thực sự không phải là người kia, chắc chắn sẽ không từ chối nó đâu nhỉ?"
Khóe miệng Bạch Tuyết hiện lên một nụ cười ngọt đến phát ngấy. Cô ấy nhét chiếc nhẫn vào lòng bàn tay đang rịn mồ hôi của ta, rồi vô tội nghiêng đầu:
"Cùng vui cùng buồn, đồng sinh cộng tử. Mẫu hậu chắc chắn sẽ không từ chối con chứ?"
Cười chết mất thôi, cái nhiệm vụ về nhà và cái mạng nhỏ này thật sự không thể giữ cả hai sao?
Ta cười khổ trong lòng, định rút tay lại như bị bỏng nhưng đã bị Bạch Tuyết nhanh tay đè chặt lấy. Bàn tay lạnh lẽo, mềm mại không xương của cô ấy đặt lên cổ tay ta nhưng lại nặng nề như khối chì, khiến ta chẳng thể nhúc nhích.
Trong chớp mắt, tâm trí ta xoay chuyển, ta đột ngột nắm chặt lấy chiếc nhẫn. "Đương nhiên là có thể. Chỉ là sẽ có một ngày ta phải rời đi, đến lúc đó..." Ta bỏ lửng câu nói, ý tứ không cần nói cũng biết, đồng thời cũng vô tội chớp mắt nhìn lại cô ấy.
Bạch Tuyết thu lại nụ cười, rũ mắt xuống như đang trầm tư, hàng mi dài đổ một mảng bóng râm âm trầm trên gương mặt.
"Ngô... Đây quả là một vấn đề."
Thấy cô ấy có vẻ chần chừ, tảng đá trong lòng ta mới tạm thời rơi xuống. Chỉ cần giữ được mạng và vẫn có đường về nhà, chuyện gì cũng có thể thương lượng.
Nhưng không ngờ, câu nói tiếp theo của Bạch Tuyết lại khiến dây thần kinh của ta căng thẳng tột độ.
"Vậy mẫu hậu nói xem, phải làm sao mới tốt đây?" Cô ấy đè nén cơn sóng dữ trong đáy mắt, đột ngột bóp lấy cằm ta, kéo sát lại gần: "Lúc trước mẫu hậu vốn là người ưa sĩ diện nhất, hay là..."
Ta hoảng sợ trợn tròn hai mắt, vội vàng nắm lấy cánh tay cô ấy ý đồ kháng cự.
Không ngờ đúng lúc đó, từ ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân đi như bay của lão hoàng đế.
"Bạch Tuyết!" Cùng lúc giọng nói nam tính trầm hậu vang lên và lão hoàng đế đẩy cửa bước vào, Bạch Tuyết đột ngột nhào vào lòng ta. Cô ấy thân mật cọ cọ vào cổ ta, dán sát bên tai ta mà thổi hơi lạnh:
0 Nhận xét