"Đúng rồi, hôm nay là 15 tháng 6, chẳng phải em phải thi cấp độ 4 sao? Còn không mau thu dọn đồ đạc đến phòng thi?" Dù là ma, nhưng trong vấn đề giáo dục trẻ nhỏ, cô cũng là một con ma rất thức thời.
"Ồ, để em xem,
sắp đến giờ rồi, em đi trước đây. Chuyện này chúng ta bàn bạc sau." Nhìn
đồng hồ trên tường, Túc Trinh không tiện nói thêm, vội vàng về phòng thu dọn ba
lô và những đồ dùng cần thiết cho kỳ thi rồi rời khỏi nhà.
Túc Trinh ở phòng
thi số 21, thật khéo làm sao, Văn Tiêu lại ngồi ngay phía sau chếch bên phải
cô.
"Sớm thế, Túc
Trinh." Văn Tiêu chào hỏi một cách hào phóng, dường như đã buông bỏ được
chuyện những ngày trước.
"Chào chị Văn
Tiêu." Quả nhiên dân học nghệ thuật thường không quá chú tâm vào việc học
chữ nhỉ, đến năm thứ tư mới chạy đi thi cấp 4, đây có lẽ là cơ hội dự thi cuối
cùng của chị ấy.
"Mời các em sinh
viên lấy tai nghe của mình ra điều chỉnh tần số, nghe phần thử âm để kiểm tra
xem có hư hỏng gì không." Mười lăm phút trước khi bắt đầu bài thi, giám
thị vừa đi lại tuần tra vừa nhắc nhở. "Trên tay thầy chỉ có hai bộ tai
nghe dự phòng, em nào có tai nghe bị hỏng có thể lên đây mượn."
"Thầy ơi, tai
nghe của em không có tiếng!" "Thầy ơi, tai nghe của em rè quá!" Túc
Trinh còn chưa kịp mở hộp tai nghe thì hai bộ tai nghe dự phòng đã lần lượt có
chủ.
Không sao, mình
chắc không xui xẻo đến thế đâu. Túc Trinh thong thả mở hộp tai nghe của mình ra,
từ bên trong lôi ra một cái, máy sấy tóc? Chết rồi, lẽ nào lúc trước vô ý nhét
nhầm, để máy sấy vào trong hộp tai nghe.
"A!" Văn
Tiêu ngồi phía sau Túc Trinh bỗng phát ra một tiếng kêu kinh ngạc. "Yêu
cầu không phát ra âm thanh, giữ trật tự phòng thi." Giám thị nhắc nhở. Túc
Trinh quay đầu lại nhìn, trên bàn Văn Tiêu đặt một cái hộp máy làm xoăn tóc
trống rỗng và một cái máy làm xoăn tóc.
Rõ ràng, vị này còn
lợi hại hơn cô, trực tiếp cầm nhầm hộp máy làm xoăn tóc coi như tai nghe mang
tới đây.
"Đây là máy
làm xoăn của Viên Phương, sáng nay cậu ấy còn cần dùng mà, sao mình lại vô ý
mang theo nó chứ." Điều Văn Tiêu cân nhắc đầu tiên không phải là kỳ thi
cấp 4 hay cấp 6 cuối cùng của đời sinh viên, mà là bạn cùng phòng không có máy
làm xoăn để dùng, thật khiến người ta dở khóc dở cười.
Hai người nhìn
nhau, nhìn cái máy sấy và máy làm xoăn trong tay đối phương, đều thấy có chút
buồn cười.
"Hai em là
tình huống gì đây? Một máy sấy, một máy làm xoăn, 2 đứa định mở tiệm gội đầu
làm tóc trong phòng thi à. Bây giờ còn chưa đầy mười phút nữa là bắt đầu thi,
quay về lấy cũng không kịp nữa. Thật là, sao các em lại đoảng thế không biết."
Giám thị là người của trường, nhìn hai đứa ngốc này mà cũng lo lắng hết mức.
"Xin lỗi đã
làm phiền, Túc Trinh có ở phòng thi này không ạ? Em đến đưa tai nghe cho em
ấy." Ở cửa phòng thi bỗng vang lên một giọng nữ dịu dàng. Giám thị tiến
lên nhận lấy tai nghe, theo sơ đồ chỗ ngồi tìm đến Túc Trinh và đưa tai nghe
cho cô. Túc Trinh nhìn gương mặt Di Trà ngoài cửa, đáy mắt tràn ngập vẻ dịu
dàng vô tận.
"Đẹp thật đấy,
em đã theo đuổi được người mình thích chưa?" Văn Tiêu nhìn ánh mắt của Túc
Trinh là hiểu ra tất cả. Cô khẽ chúc phúc: "Phải hạnh phúc thật lâu dài
nhé."
"Cảm ơn chị,
chị cũng vậy." Lời Văn Tiêu nói làm tâm trạng Túc Trinh rất tốt, cô đưa
tai nghe trong tay cho Văn Tiêu. "Chị dùng cái này đi, em sau này còn rất
nhiều cơ hội." Văn Tiêu nếu lỡ lần này sẽ không bao giờ thi được nữa, vì
vậy cũng không từ chối thêm, nhanh chóng điều chỉnh tai nghe bắt đầu thử âm. Sau
khi kỳ thi kết thúc, Văn Tiêu càng thêm biết ơn Túc Trinh: "Cảm ơn em rất
nhiều, thật đấy."
"Không có gì
đâu ạ, chuyện lần trước, thực sự xin lỗi chị." "Không sao, em đừng
nghĩ nhiều quá, chị sẽ không bám lấy em đâu. Rừng rộng thiếu gì cây, cho dù cái
cây có đẹp đẽ đặc biệt đi chăng nữa, thì vẫn còn rất nhiều cái cây tốt khác đang
chờ chị lựa chọn mà." Cô gái trông có vẻ tĩnh lặng yếu đuối ấy hóa ra cũng
có một trái tim vô cùng khoáng đạt.
"Chị cất công
mang tai nghe đến cho em, sao em lại đưa cho người khác dùng?" Sau khi Túc
Trinh về nhà, Di Trà giả vờ lơ đãng hỏi. "Sao thế? Ghen à? Ghen thì đồng ý
lời theo đuổi của em đi."
"Đừng có nói
lăng nhăng, chị hỏi nghiêm túc đấy." "Thì, chị ấy năm tư rồi, đây là
cơ hội dự thi cuối cùng. Em sau này còn nhiều lần nữa, bỏ lỡ một lần không sao
cả." Túc Trinh nói một cách tùy ý. "Thi có mệt không?" "Hơi
mệt ạ, chữ trong đề thi nhỏ quá, mắt em hơi mỏi."
"Để chị xoa bóp
đầu cho." Di Trà đứng sau lưng Túc Trinh, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô để thư
giãn. Túc Trinh thoải mái ngả nửa người ra sau ghế sofa, ngón tay của Di Trà
cũng giống như thân nhiệt của chị, hơi lạnh, ấn lên đầu mang lại cảm giác sảng
khoái, tỉnh táo.
Di Trà nhìn gương
mặt có đường nét rõ ràng, anh khí và cương nghị dưới tay mình, thầm cười không
một tiếng động. Rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ mà, lại còn là kiểu miệng cứng
lòng mềm nữa chứ. Còn về luồng cảm giác khó chịu mơ hồ không rõ ràng nảy sinh
trong lòng khi thấy Túc Trinh đưa tai nghe cho Văn Tiêu, Di Trà chẳng buồn truy
cứu xem đó có phải là ghen hay không. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thế
này, hình như cũng không tệ. Di Trà nghĩ thầm như vậy.
"Di Trà, Đoan
Ngọ chị có rảnh không?" Gần đây Di Trà bận rộn làm một con ma làm thuê tận
tụy, có vẻ là muốn chuẩn bị thật tốt để nghỉ lễ Đoan Ngọ vào mấy ngày 25 tháng
6. Cô không muốn lấy tiền của Túc Trinh, và Túc Trinh cũng không ép cô phải
nhận.
"Đoan Ngọ à,
chắc chị phải về bên kia ăn Tết, xin lỗi nhé Túc Túc." Đoan Ngọ đối với
loài ma mà nói là ngày lễ quan trọng chỉ sau Thanh minh. Với những cô hồn dã
quỷ đã lâu không còn người thân cúng bái như họ, ngày này thậm chí còn quan
trọng hơn Thanh minh, có thể sánh với Tết Nguyên Đán của loài người.
"Không sao
đâu, vừa hay đám Viên Phương, Văn Tiêu cũng hẹn em đi chơi tối trước ngày Đoan
Ngọ."
Nghĩ
đến điều thứ nhất trong bài viết Làm sao để đối tượng theo đuổi cảm thấy bạn đủ
trưởng thành trên mạng: “Hãy cho nhau không gian riêng,
đừng để cô ấy cảm thấy bạn lúc nào cũng không thể rời xa cô ấy”, Túc
Trinh khéo léo che đậy sự hụt hẫng của mình.
"Vậy thì, chơi
vui vẻ nhé." "Chị cũng vậy."
"Nào! Chị em
chúng ta đương nhiên phải cùng nhau đi hát, chơi trò chơi mới vui chứ!"
Viên Phương vung tay một cái, dẫn hai người phụ nữ còn lại vào một quán karaoke
trang trí thanh nhã. Ở đây không cố ý tạo ra không khí mờ ảo hay dùng đèn màu
rẻ tiền, mùi thuốc lá và rượu trong không khí cũng không nồng.
"Sao lúc nào cậu
cũng tìm được mấy chỗ hay ho thế này vậy?" Văn Tiêu trêu chọc.
"Hừ, chẳng
phải trước đây vì muốn giúp cậu theo đuổi, nên tôi đã làm không ít khảo sát
sao. Kết quả là cái đồ không có tiền đồ nhà cậu trực tiếp nhận thua, quay sang
làm chị em với người ta, hại đống công sức của tôi không có chỗ dùng."
"Làm chị em
tốt mà, chị em thì mới thiên trường địa cửu." Văn Tiêu bây giờ đã hoàn
toàn nghĩ thông suốt, chẳng thèm bận tâm đến lời mỉa mai của Viên Phương. Dù
Túc Trinh ít nói trước mặt người ngoài, trừ Di Trà, nhưng thấy họ đấu khẩu,
khóe môi cô cũng khẽ cong lên mỉm cười.
Ba người ở trong
phòng bao cũng không chọn bài hát nào quá ồn ào, đa số là nhạc nhẹ nhàng, ai có
hứng thì ngân nga theo vài câu, chủ yếu vẫn là chơi trò chơi trên bàn. Từ Cờ tỷ
phú đến Cờ cá ngựa rồi đến Trò chơi nhà vua kích thích hơn, tất cả đều được
chơi một lượt.
"cậu có thấy mình
trẻ con quá không? Toàn mấy trò ngớ ngẩn, Túc Trinh còn chẳng muốn nể mặt cậu
nữa kìa." Văn Tiêu nhỏ giọng trêu Viên Phương. "Thế thì cho các cậu
cái gì đó kích thích nhé! Chúng ta chơi Thật hay Thách."
Túc Trinh:
"Lỗi thời." Văn Tiêu: "Nhàm chán." Nói thì nói vậy, cả hai
vẫn rất phối hợp với Viên Phương. Nói trắng ra, cách vui chơi giữa bạn bè không
phân biệt thú vị hay nhàm chán, chỉ cần là những người bạn hợp cạ, thì dù có tụ
tập chơi xếp gạch trên điện thoại cũng thấy vui.
Vòng đầu tiên, khổ
chủ là Viên Phương. "Tôi chọn Thật!" "Thôi đi, cái miệng không
giấu nổi tâm sự của cậu thì còn chuyện gì bọn tôi không biết chứ, chỉ có thể
chọn Thách thôi."
"Tán
thành." Thế là Viên Phương khổ sở đi vào nhà vệ sinh nữ tốc váy một cô
gái, suýt chút nữa bị mắng là biến thái. Cô phải hạ mình xin lỗi suốt dọc
đường. Quay lại phòng, Viên Phương vẫn còn sợ hãi: "Trời ạ, bao nhiêu là
gái xinh, sao tôi lại đen đủi chọn đúng cái người dữ nhất thế cơ chứ."
Vòng thứ hai, khổ chủ là Văn Tiêu.
"Nói
thật!" Viên Phương chọn một câu hỏi vô thưởng vô phạt: "Thực ra tôi
khá tò mò tại sao cậu lại thích phụ nữ?" "Bẩm sinh thôi, đừng tò mò
nữa." Vòng thứ ba, khổ chủ là Túc Trinh.
"Hành động
đi." Viên Phương cười gian tà: "Túc Trinh, em là người bản địa đúng
không?" "Dạ? Vâng ạ."
"Vậy em hãy
đọc lại câu: Lưu nãi nãi ái hống nưu nải xem nào!" Người vùng Hồ Nam đa số
không phân biệt được âm n và l, chuyện này ai cũng biết.
Túc Trinh cười khổ,
nhưng vẫn phối hợp: "Nưu Lại Lại ái hống lưu nải." "Ha ha ha ha
ha! Cái này mà ghi âm phát ra ngoài là hình tượng của em sụp đổ hết, Nưu Lại
Lại ái hống lưu nải, ha ha ha ha ha, đáng yêu quá đi mất." Túc Trinh im
lặng, đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.
"Chị có thể
viết lại cách phát âm của em ra giấy được không? Bản thân em không nhận ra phát
âm của mình, em chỉ nghe ra được phát âm của người khác thôi."
"Được
chứ." Túc Trinh nhìn mẩu giấy ghi chữ Nưu Lại Lại ái hống lưu nải trong
tay, rồi nhớ lại hôm nọ khi bảo Di Trà đọc theo mình, Di Trà lại đọc thành Lưu
nãi nãi ái hống nưu nải. Cách phát âm đúng.
Họ không tìm nhầm
chỗ! Lời bà bói mù nói Tìm đỏ con mắt không thấy đâu, đến lúc thấy được chẳng
tốn công chính là ám chỉ điều này! Trong cơn hưng phấn, cô hoàn toàn quên mất
việc Di Trà sẽ không ở căn hộ trong hai ngày này, trực tiếp chào tạm biệt hai
người kia rồi bắt taxi về thẳng căn hộ.
Đến khi đối mặt với
căn hộ không một bóng ma, Túc Trinh mới hậu tri hậu giác nhận ra: Ồ, mấy ngày
này Di Trà về ăn Tết rồi, sẽ không xuất hiện ở đây. Rõ ràng mới trải qua cuộc
sống hai người được vài ngày, đột nhiên chỉ còn lại một mình, quả thực có chút không
thích nghi được. Đúng là từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó
mà. Túc Trinh ôm chăn từ giường ra, bật hết tất cả các đèn lên, rồi cuộn tròn
trên ghế sofa ngủ thiếp đi.
Cô có một thói quen
nhỏ mà ngoài Di Trà ra không ai biết, đó là khi ngủ một mình cô thích kẹt mình
vào những không gian nhỏ hẹp. Ví dụ như có lần trước khi ngủ cô ở trên giường,
lúc tỉnh lại thấy nửa thân mình kẹt giữa khoảng trống vỏn vẹn 30cm giữa giường
và tủ đầu giường, vậy mà vẫn ngủ rất ngon, dù tỉnh dậy thì đau lưng mỏi eo.
Còn việc bật đèn,
cô luôn cảm thấy môi trường ánh sáng rực rỡ đa phần là nơi náo nhiệt. Một mình
đón Tết không náo nhiệt được, thì chỉ có thể nghĩ cách để bản thân không thấy
cô đơn đến thế.
Sáng sớm ngày Đoan
Ngọ hôm sau, Di Trà cuối cùng vẫn không thắng nổi nỗi lo lắng cho Túc Trinh
trong lòng, cô lén lút chuồn về căn hộ định nhìn một cái rồi đi ngay. Nào ngờ
vừa chui ra khỏi tivi đã thấy cái người đang ngủ say sưa, hận không thể nhét
mình vào khe ghế sofa kia, cùng với căn phòng rực rỡ ánh đèn chưa tắt.
Di Trà nhớ trong
một bài viết phổ biến kiến thức nào đó từng nhắc đến, những người sợ bóng tối
và thích ngủ ở không gian chật hẹp đều là những người thiếu cảm giác an toàn.
Cảm giác xót xa cho Túc Trinh trong lòng bỗng tăng thêm vài phần.
Cô mở tủ lạnh, định
bụng giúp Túc Trinh làm chút bữa sáng để khi em tỉnh dậy có thể ăn ngay, không
cần tự tay hâm nóng đồ ăn nhanh hay đặt đồ ăn ngoài. Nào ngờ vừa mở tủ lạnh ra
đã thấy mấy hàng bánh chưng xanh mướt xếp ngay ngắn, góc bánh sắc sảo, màu xanh
trông rất đáng yêu.
Túc Trinh, muốn
cùng mình đón Tết sao? Di Trà hấp cách thủy bánh chưng, làm thế này sẽ ngon và
mềm dẻo hơn là quay bằng lò vi sóng. Túc Trinh bị đánh thức bởi mùi thơm thanh
khiết của lá dứa và gạo nếp. Lúc mới tỉnh dậy mắt nhắm mắt mở, cô còn tưởng
bóng dáng Di Trà đang bận rộn trong bếp là ảo ảnh trong mơ.
"Sao chị lại
chạy vào giấc mơ của em nữa rồi. Em không có bám người đâu, đừng ghét em bám
người, đừng từ chối em." "Dậy ăn bánh chưng thôi!" Di Trà trực
tiếp dùng một câu gọi cô tỉnh hẳn.
"Chị qua thật
ạ? Chẳng phải nói là về đón Tết với em gái và bạn bè sao?" Túc Trinh vừa
ăn bánh chưng vừa mừng rỡ ra mặt.
"Ừ, thì tại lo
em xảy ra chuyện gì đó. Cô vừa vắng mặt là lại ngủ sofa, còn bật bao nhiêu đèn,
lãng phí điện." Di Trà ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Có muốn,
đi ăn Tết cùng chị không?"
"Chị đồng ý
sao?" "tùy em có đi hay không thôi."
"Di Trà, chả
trách cô cứ ngày ngày chạy đi làm vợ nuôi từ bé cho người ta." Hắc Khách
lấy vuốt gãi gãi râu, làm bộ dạng già dặn nói.
"Vợ cô, đẹp."
Hình Thiên cũng chậm chạp bổ sung thêm một câu.
"Đây không
phải vợ tôi." Biết ngay là nếu đưa Túc Trinh về ăn Tết, mấy cái miệng này
chắc chắn sẽ không biết giữ ý mà. Tuy nhiên, nhìn thấy niềm vui trong đáy mắt
Túc Trinh, chút cảm giác không cam lòng trong lòng Di Trà cũng tan biến.
"Cảm ơn mọi
người đã công nhận, tôi đang nỗ lực để trở thành vợ của chị ấy đây." Túc
Trinh đáp lời. Bạch Trà trái với thường lệ, không hề trêu chọc cùng mọi người,
mà dùng ánh mắt khó đoán quan sát Túc Trinh.
Dù sao đi nữa,
trong dịp Tết Đoan Ngọ này, Túc Trinh đã thành công làm quen với người thân và
bạn bè của Di Trà, đồng thời nhận được sự công nhận của đa số các thành viên
cõi âm.
Di Trà luôn cảm
thấy, kể từ sau Tết Đoan Ngọ, Túc Trinh đối xử với cô lạnh nhạt hơn hẳn. Không
còn hở chút là ôm ấp, nắm tay hay hôn trộm nữa, hoàn toàn là phong thái của một
chính nhân quân tử. Thay vì cảm giác nhẹ nhõm hay trút được gánh nặng như cô
từng nghĩ, cô thấy hụt hẫng nhiều hơn.
Quả nhiên lời của
trẻ con thì không thể tin là thật được, trên bàn ăn còn nói muốn làm vợ mình,
thế mà mới mấy ngày đã thay lòng đổi dạ. Nghĩ đến việc thời gian qua mình suýt
chút nữa bị trêu chọc đến mức lung lay lập trường, Di Trà thầm mắng bản thân
đầu óc không tỉnh táo. Chi bằng cứ tập trung nghĩ xem rốt cuộc mình đã chết thế
nào, làm cho rõ ràng rồi sớm đi đầu thai.
Gần đây mọi chuyện
quá phức tạp, tâm Di Trà không tĩnh, đến nỗi một người vốn nhạy bén như cô cũng
không nhận ra thời gian Túc Trinh ngồi thẫn thờ mỗi ngày đang dài ra. Túc Trinh
đang nghĩ gì? Nghĩ về việc đầu thai của Di Trà.
Hôm Đoan Ngọ, Di
Trà đã dùng linh lực đưa cô xuyên qua tivi để đến nhà chung của mấy con ma. Lúc
đầu Túc Trinh thực sự rất vui, trò chuyện cùng Hắc Khách và Hình Thiên rất hợp
ý, ngoại trừ thái độ luôn hờ hững của Bạch Trà thì mọi thứ đều hoàn hảo.
Dù sao thì việc chị
sẵn lòng đưa cô đến gặp người thân bạn bè chẳng phải chứng minh chị ấy ngày
càng công nhận cô sao? Tuy nhiên, sau đó khi Túc Trinh vào bếp giúp bưng trái
cây và đồ uống, Bạch Trà bám theo sau đã nói một tràng khiến tâm cảnh của cô
hoàn toàn thay đổi.
"Tôi không
biết cô rốt cuộc có ý đồ gì với chị tôi, nhưng chị ấy là ma còn cô là người,
người ma khác đường. Cứ tiếp tục phát triển thế này, cuối cùng chị ấy có khi
còn chẳng đầu thai nổi. Những con ma có chấp niệm quá sâu thì không thể đi đầu
thai được đâu."
"Tôi không có
ý nhắm vào cô, đây chỉ là sự lo lắng của một người em gái dành cho chị mình, cô
hiểu chứ?"
"Tôi hiểu.
Nhưng chị ấy đối với tôi không có chấp niệm sâu như cô tưởng, cũng chưa từng
đáp lại lời theo đuổi của tôi. Tôi và chị ấy, ngay cả việc duy trì hiện trạng
cũng không được sao?"
Bạch Trà lắc đầu. "Đối
với cô chấp niệm không sâu sao? Cô có biết chị ấy chết thế nào không? Bị người
ta dùng tư hình, ném cả người vào cái thùng gỗ lớn đầy nước ớt, nhấn đầu bắt
chị ấy uống nước ớt, bị sặc nước mà chết tươi đấy. Ma đối với những thứ từng
hại chết mình đều có sức đề kháng cực kém."
"Bình thường
chị ấy nhìn thấy ớt là phát khiếp, vậy mà vì muốn làm cô vui, ngay cả kem làm
từ ớt chỉ thiên chị ấy cũng nhắm mắt nhắm mũi mà ăn. Khoan nói đến cái cổ họng,
linh lực của chị ấy đã suy yếu suốt mấy ngày liền. Cô vẫn thấy chị ấy đối với
cô chấp niệm không sâu? Chị ấy là đứa ngốc làm mẹ cô lâu quá nên đầu óc không
quay kịp đấy thôi."
Túc Trinh có chút
hỗn loạn. "Hôm đó, chị ấy nói chị ấy chỉ là say rượu." Hơn nữa sau đó
nhiều ngày, vì cảm thấy Di Trà luôn né tránh tình cảm của mình nên cô đã chạy
về biệt thự ở. Cô hoàn toàn không nghĩ tới việc Di Trà làm vậy vì lo cô phát
hiện ra điểm bất thường.
"Ngay cả cái
đó cô cũng tin? Cấu tạo của ma và người hoàn toàn khác nhau, làm sao có thể say
rượu." Bạch Trà thiếu điều muốn viết 2 chữ Đồ ngốc lên trán mình nữa thôi.
0 Nhận xét