"Hay là, em đừng khóc nữa? Chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi."
"Em cũng đâu
có muốn khóc đâu, mất mặt chết đi được." Túc Trinh đỏ mắt gắt gỏng, phối
hợp với những giọt lệ trượt dài trên gương mặt có đường nét sắc sảo anh khí,
trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
"Em biết chị
đang nghĩ gì, cho rằng em còn trẻ, tính khí chưa định. Em không cầu xin chị
phải đồng ý ngay lập tức, nhưng ít nhất đừng từ chối hoàn toàn, nếu hành động
của em không làm chị thấy phản cảm." Túc Trinh vơ lấy khăn giấy trên bàn
tròn nhỏ, lau mặt loạn xạ rồi khịt mũi nói.
"Cứ cư xử như
trước đây là được rồi, em không ép chị, chị cũng đừng trốn em." Túc Trinh
tiếp tục đặt ra ước pháp tam chương với Di Trà.
"Rốt cuộc là
ai trốn ai hả?" Di Trà dở khóc dở cười, rút khăn giấy giúp Túc Trinh lau
sạch gương mặt lem nhem như mèo mướp kia. Túc Trinh chẳng thèm quan tâm chuyện
đó. Trước đây mỗi lần cô ám thị hay minh thị với Di Trà, chị ấy không đánh
trống lảng thì cũng chạy mất dép, cô chẳng qua mới trốn có một lần.
"Còn nữa, đừng
có lúc nào cũng coi mình là mẹ em, bây giờ em cao bằng chị rồi." Túc Trinh
bế bổng Di Trà nhẹ tênh lên, đặt xuống giường mình, rồi như chú chó nhỏ bảo vệ
thức ăn mà cuộn tròn người ta vào lòng. "Mát quá."
Nhiệt độ cơ thể ma
thấp hơn người rất nhiều, đặc biệt là khi Túc Trinh đang là một lò sưởi nhỏ có
thân nhiệt hơi cao.
Ấm quá. Hóa ra thân
nhiệt con người lại ấm áp đến thế. Rõ ràng trước đây cũng đã ôm nhiều lần,
nhưng đây là lần đầu tiên, cô có nhận thức rõ ràng về nhiệt độ của Túc Trinh.
"Được
rồi." Đứa nhỏ nhà mình, chỉ có thể nuông chiều theo ý nó thôi. "Sau
này có cơ hội, chị kể cho em nghe chuyện ngày xưa của chị nhé, em muốn hiểu chị
hơn." "Được."
Đôi khi nhường bước
đầu tiên sẽ dẫn đến vô số bước sau này, cho đến cuối cùng là mất sạch lãnh thổ.
Về phần Văn Tiêu,
ngày hôm sau khi về nhà đối mặt với sự dò hỏi của Viên Phương, cô buộc phải
gượng cười đối phó. Khó khăn lắm mới về được phòng mình, cô mở máy tính, xóa
từng tấm ảnh mình đã dày công sưu tập.
Xóa xong, nhớ ra
trong điện thoại còn có phiên bản xịt máu mũi tối qua, định chiêm ngưỡng lần
cuối rồi xóa để dứt tình, nào ngờ mở album ra thì thấy đã biến mất từ lúc nào. Thôi
bỏ đi, mất thì thôi, có lẽ tối qua bị đả kích quá lớn, trong lúc mơ màng chính
mình đã xóa đi cũng nên.
"Chị nói chị
là người vùng Hà Hoa Chủy? Hà Hoa Chủy nào cơ?" Túc Trinh nhạy bén bắt lấy
từ khóa.
"Chị cũng
không nhớ rõ lắm, đã qua hơn một trăm năm rồi mà." Di Trà lại chẳng hề bận
tâm. Đối với những chuyện khi còn sống, cô phần lớn đều đã quên sạch. Có lẽ vì
cái chết quá đau đớn, quá cô độc và bất lực nên tiềm thức đã lựa chọn lãng
quên.
"Thành phố bên
cạnh có một nơi tên là Hà Hoa Chủy đấy, nghe nói vẫn còn những kiến trúc cổ từ
cuối thời nhà Thanh, biết đâu đó chính là quê cũ của chị." Túc Trinh trái
lại rất có hứng thú, cô rất muốn đến nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng Di Trà để xem
thử.
"Đã qua bao
nhiêu năm rồi, mọi thứ đều đã vùi sâu dưới đất, còn gì để xem đâu." Di Trà
lại có vẻ thờ ơ, thậm chí khi nhắc đến cái tên Hà Hoa Chủy, trong lòng cô còn
dâng lên vài phần sợ hãi rụt rè.
"Đi mà đi mà,
coi như cuối tuần chúng mình cùng nhau đi chơi." Túc Trinh chớp chớp đôi
mắt phượng quyến rũ với đuôi mắt hơi xếch lên đầy mê hoặc, Di Trà chỉ nhìn
thẳng vào đôi mắt ấy ba giây đã là người đầu tiên chịu thua.
"Được được được,
thế em có muốn nghe tiếp không?" Cô sẽ không thừa nhận rằng mình bị sự
khao khát và mong đợi trong đôi mắt phượng kia làm cho lóa mắt nên mới nhất
thời nóng đầu mà đồng ý đâu.
"Đắc tội với
quý nhân, bị dùng tư hình đến chết sao? Ai làm? Bọn họ đã làm gì chị?"
Dáng vẻ của Túc Trinh như thể chỉ cần Di Trà nói cho cô biết đó là ai, cô sẽ đi
dỡ luôn từ đường nhà người ta, khiến những kẻ từng tham gia bức hại năm đó cũng
phải làm cô hồn dã quỷ cả đời giống như Di Trà vậy.
"Ưm, chị quên
gần hết rồi, dù sao cũng không phải chuyện gì lớn." Di Trà vừa định nói gì
đó lại đột ngột phanh gấp. "Không phải nói là đi thành phố khác chơi sao,
mau đi đặt vé đi, đừng bàn về những chủ đề không quan trọng này nữa."
“Được rồi."
Nhưng chuyện của chị đối với cô không hề tồn tại khái niệm không quan trọng.
"Đọc thử câu
này xem: Nưu Lại Lại ái hống lưu nải, tức là Bà Lưu thích uống sữa bò."
Túc Trinh đột nhiên nảy ra ý định dùng câu líu lưỡi để kiểm tra xem Di Trà có
thực sự là người vùng Hồ Nam hay không. Tiếc là ban đầu cô định bảo chị nói câu
Lưu nãi nãi ái hống nưu nải.
"Lưu nãi nãi
ái hống nưu nải." Di Trà cũng chẳng hỏi nhiều, trực tiếp đọc lại một lần.
"Phát âm chuẩn
thật đấy, chuẩn hơn em nhiều. Chắc không phải vùng Hà Hoa Chủy ở thành phố bên
cạnh đâu, thôi cứ qua đó chơi một chuyến cũng tốt." Thế là hai người bắt
xe khách đến thành phố bên cạnh, Di Trà không biết lái xe, Túc Trinh lại càng
chưa có bằng lái.
"Trông cũng
khá ổn đấy chứ." Những điểm tham quan nhỏ không mấy nổi tiếng như thế này
thường giữ được môi trường khá tốt, du khách cũng không đông đến mức phá hoại
cảnh quan.
Cái gọi là Hà Hoa
Chủy là một khu tập trung các kiến trúc cổ thời Thanh cách xa khu đô thị sầm
uất. Những con đường lát đá xanh khô ráo và mát mẻ, cách đó không xa là đầm sen
rộng lớn. Đang là đầu tháng Sáu, mùa sen bắt đầu nở, không ít nụ hoa hồng hoặc
trắng đang e ấp trên mặt nước, dáng vẻ thanh tao. Gió nhẹ thổi qua, thậm chí có
thể ngửi thấy hương sen thoang thoảng trong không khí.
"Thế nào, chị
có ấn tượng gì với nơi này không?" Dù biết khả năng không cao, Túc Trinh
vẫn tùy miệng hỏi một câu.
"Không nhận
ra, Hà Hoa Chủy trong ký ức của chị là một ngôi làng nhỏ, không có đường đá
xanh đẹp đẽ thế này." Di Trà có chút ngẩn ngơ, dường như rơi vào hồi ức,
thần sắc hiện lên vẻ đấu tranh và thống khổ.
Túc Trinh vội vàng
nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía trước. "Thế thì đừng nghĩ nữa, hôm nay
chúng ta đến đây để chơi mà. Đừng nghĩ về những chuyện không vui đó nữa."
Một người một ma
dạo chơi trong thị trấn nhỏ lát đá xanh, chụp ảnh, đến đầm sen thuê thuyền vãn
cảnh. Rõ ràng cả hai đều không biết chèo thuyền, còn cười nhạo đối phương vụng
về, khiến chiếc thuyền cứ xoay tròn tại chỗ. Chơi đã đời xong, hai người sóng
vai nằm trên thuyền, mặc cho thuyền trôi dạt giữa đám lá sen. Túc Trinh lấy máy
ảnh ra kiểm tra những tấm hình vừa chụp.
"Lạ thật, rõ
ràng mọi người đều thấy chị, tại sao trong máy ảnh lại không thấy chị đâu cả."
Bất kể là ảnh đơn cô chụp cho Di Trà, hay là ảnh hai người chụp chung khi cô
quay ngược ống kính lại, trên đó đều không có lấy nửa bóng dáng của chị ấy.
Di Trà mỉm cười:
"Vì máy ảnh là một thứ rất huyền học. Có lẽ loại vật chất tối như bọn chị
không thể được nó ghi lại. "Không sao, em biết chị ở đây là đủ rồi."
Chờ đến khi mặt
trời dần lặn xuống, một nửa đã ẩn mình dưới nước, ánh ráng đỏ nhuộm cả bầu
trời, hai người mới từ thuyền quay lại bờ. Di Trà nhìn sắc trời. "Đói
chưa? Vào trấn ăn chút gì đó rồi tìm một nhà nghỉ, mai hẵng về, giờ này cũng
hết xe rồi."
"Em tạm coi
đây là lời mời và ám thị của chị nhé." Túc Trinh đùa giỡn. "Tối nay
chị ngủ trong tivi, sẽ không cho em cơ hội hiểu lầm đâu." Di Trà mỉm cười.
"Em không hiểu lầm đâu, chúng ta cứ cùng ngủ trên giường đi, tivi vừa lạnh
vừa cứng."
Cô còn đặc biệt tìm
một tiệm ảnh có dịch vụ rửa ảnh nhanh để rửa hết đống ảnh trong máy ra. Ông chủ
tiệm là một người rất hay nói chuyện, vừa làm vừa hỏi: "Cô bé đi chụp
phong cảnh à? Nhiều ảnh phong cảnh thế."
Túc Trinh mỉm cười:
"Không, cháu chụp người đấy ạ." "Nhưng ngoài mấy tấm cô tự sướng
ra thì toàn là ảnh phong cảnh mà. Góc chụp tự sướng cũng kỳ quặc thật, sao lại
để trống một khoảng lớn thế này, sao không chụp thêm vài tấm với cô bạn xinh
đẹp bên cạnh này." Ông chủ vẫn đầy thắc mắc, nghĩ bụng chắc cô bé này đầu
óc có vấn đề, thôi kệ, khách hàng là thượng đế, cứ làm theo lời cô ta là được.
Túc Trinh cũng
không giải thích thêm, mỉm cười lặng lẽ nắm chặt tay Di Trà dưới quầy thu ngân.
Người cô chụp, dù không hiện lên trong ảnh, cô cũng biết chị ấy đang ở đó, ở bên
cạnh cô, và ở trong lòng cô. Di Trà khẽ rút tay ra nhưng không rút được.
"Nắm tay làm
chị thấy phản cảm sao?" Túc Trinh ghé sát đầu thì thầm vào tai cô, hơi
nóng phả ra khiến tai Di Trà vừa ngứa vừa tê. Cô lắc đầu, chỉ cảm thấy từng này
tuổi đầu rồi mà còn nắm tay nhau đi giữa phố thì thật kỳ quặc.
"Vậy thì đừng
buông ra. Đã nói rồi, nếu chị không phản cảm thì không được từ chối." Túc
Trinh chốt hạ.
Sáng sớm hôm sau,
một người một ma thu dọn đồ đạc rời khỏi nhà nghỉ. Khi đi ngang qua con hẻm,
một bà bói mù bên cái sạp cũ nát gọi họ lại: "Hai vị xin dừng bước!" Túc
Trinh nhìn quanh, sáng sớm trong hẻm vắng hoe, bà bói mù chỉ có thể gọi Di Trà
và cô.
Vì tôn trọng người
già, Túc Trinh và Di Trà đi đến trước sạp bói. Một chiếc bàn gỗ đơn sơ, trên
mặt bàn thậm chí còn có những vết bẩn lâu năm đen kịt, bên cạnh bàn treo một lá
cờ đỏ vàng đan xen cũng bẩn thỉu không kém, trên viết: "Xem quẻ bói toán,
chỉ điểm mê tân."
"Hai cô nương
đều là người tốt, hay là gieo một quẻ xem sao?" Giọng bà bói thô và khó
nghe.
"Đi thôi, chị
không tin cái này đâu." Di Trà hoàn toàn không có cảm tình với mấy chuyện
này, so với những hành vi mê tín liên quan mật thiết đến mình, cô lại có hứng
thú với những bài viết phổ biến khoa học trên mạng hơn.
"Vị đang nói
chuyện này không phải người của cõi này đúng không?" Bà lão mỉm cười nhẹ,
giọng nói tuy không lớn nhưng lại như một tiếng sấm nổ vang bên tai một người
một ma.
"Bà, bà có thể
nói rõ hơn không ạ." Từ sau khi gặp Di Trà, Túc Trinh đã dễ dàng tiếp nhận
những chuyện loại này hơn. Nghe thấy bà bói nói trúng tim đen, cô lập tức mở ví
rút ra mười mấy tờ tiền đỏ, khiến ma nghèo Di Trà xót xa đến rỉ máu. Cái con
nhóc phá gia chi tử này, chỉ một kẻ lừa đảo giang hồ mà cũng có thể dắt mũi
xoay như chong chóng.
"Các cô có
biết, trên đời này có ba loại linh hồn không thể vãng sanh không?" "Cháu
không biết ạ." Túc Trinh hoàn toàn mù tịt.
"Thứ nhất là
chấp niệm quá nặng, tâm nguyện chưa thành; thứ hai là chết một cách mơ hồ,
không rõ nguyên nhân; thứ ba là vốn còn thọ mệnh nhưng giờ chết đã tới."
Di Trà tùy miệng trả lời, chỉ muốn nhanh chóng đuổi khéo bà lão để sớm cùng Túc
Trinh rời đi.
"Phải rồi, vậy
cô có biết làm sao lão nhìn ra cô không phải người cõi này không?" "Cháu
không biết." Di Trà chắc chắn bà lão này là người mù thật, trong hốc mắt
thậm chí không có nhãn cầu, trống rỗng trông vừa tội nghiệp vừa đáng sợ.
"Lão tuy mắt
mù nhưng tâm không mù. Những linh hồn như các cô, trong mắt lão có ba màu sắc.
Màu đen là chấp niệm quá sâu, màu trắng là không rõ nguyên nhân cái chết, màu
xanh là giờ chết chưa tới."
"Điều thú vị
là, trên người cô, cả ba màu sắc đều có đủ. Tuy màu đen hơi ít nhưng cũng phải
chú ý, kẻo đến lúc những chuyện khác được giải quyết rồi lại vì nghĩ không
thông mà không đầu thai được." Bà bói đẩy tiền trả lại tay Túc Trinh.
"Trên lá cờ này của lão còn một câu nữa, các cô có thấy không?"
Một người một ma
nhìn nhau, cuối cùng tìm thấy một dòng chữ nhỏ xíu suýt chút nữa hòa lẫn vào
lớp bụi bẩn trên lá cờ: "Hữu duyên giả phân văn bất thủ", Người có
duyên không thu một xu.
Sau khi chào tạm
biệt và rời đi, trên suốt quãng đường, tâm trạng của Di Trà và Túc Trinh đều có
chút nặng nề. Di Trà nhớ rõ nguyên nhân cái chết của mình, tại sao trên linh
hồn lại có ánh sáng trắng?
Còn câu nói mà bà
bói tặng lúc họ rời đi: Tìm đỏ mắt không thấy đâu, đến lúc thấy được chẳng tốn
công, rốt cuộc là ám chỉ điều gì?
Những ngày sau đó,
lời của bà bói mù giống như một lớp bóng tối bao phủ lên tâm trí của cả hai
người. Đặc biệt là Di Trà, nguyên nhân cái chết mà cô hằng tin tưởng không nghi
ngờ gì, bỗng nhiên bị một người lạ mặt phủ nhận hoàn toàn. Cho dù cô cảm thấy
có khả năng bà lão chỉ đoán mò cho đúng, nhưng cô vẫn không thể khống chế bản
thân cứ thỉnh thoảng lại hồi tưởng về nó.
"Di Trà, Di
Trà!" Giọng nói của Túc Trinh đã gọi hồn cô quay về. "Chị đang nghĩ
gì thế, vẫn còn vướng mắc lời của bà bói sao?"
"Không có. Chị
thấy bà ấy chắc chắn là lừa đảo thôi, làm sao chị có thể ngay cả nguyên nhân
cái chết của mình cũng không rõ ràng được. Phải ngốc đến mức nào mới có hạng
người như vậy chứ?"
"Em lại thấy
bà ấy nói thật đấy, nếu bà ấy là kẻ lừa đảo thì đã không trả lại tiền cho
em." Nếu thực sự là lừa đảo, vậy bà lão đó mưu cầu điều gì? Người ta với
họ chẳng thân chẳng thích, trước đây cũng chưa từng gặp mặt, lại còn không lấy
tiền. Chẳng lẽ bà ấy lại nổi tính trẻ con, nói lung tung một hồi chỉ để trêu
đùa họ cho vui? Thật quá vô lý.
"Hay là, chúng
ta lại đi Hà Hoa Chủy ở những nơi khác xem sao?" Túc Trinh có chút không
cam lòng. Cứ nghĩ đến người mình nâng niu trên đầu quả tim lại có cái chết ẩn
chứa uẩn khúc năm xưa, cô liền muốn lật tung nắp quan tài đang đè nén sự thật
lên để tìm cho ra nhẽ, trả lại công bằng cho Di Trà.
"Đã chết bao
nhiêu năm rồi, chị cũng chẳng buồn truy cứu nữa." Thần sắc Di Trà lộ vẻ
không mấy bận tâm.
0 Nhận xét