Đi trên sân trường, thỉnh thoảng có người lén nhìn Túc Trinh, hoặc nhỏ giọng hỏi thăm người bên cạnh, nhưng không có lấy một kẻ nào đủ gan dạ tiến lên xin phương thức liên lạc. Suy cho cùng, gương mặt Túc Trinh tuy anh khí nhưng không nam tính, gương mặt quanh năm thiếu vắng nụ cười cùng phong thái độc lai độc vãng, nhìn qua là biết không dễ chọc vào.
Di Trà ẩn nấp trong
bóng tối nhìn thấy vậy thì thầm nhíu mày. Đây là lần đầu tiên cô theo Túc Trinh
đến trường đại học. Vốn nghĩ lên đại học Túc Trinh có thể kết giao thêm bạn bè
thì sẽ không còn những suy nghĩ sai lầm về cô nữa, nào ngờ đứa trẻ này càng lớn
càng cô độc, hoàn toàn khác với tiểu khóc nhè với nụ cười ngọt lịm tim lúc nhỏ.
Điều cô không biết là, hồi cấp ba Túc Trinh từng có một người bạn rất thân.
Cô gái đó tự xưng
là hủ nữ, ngày ngày kéo Túc Trinh cùng xem tiểu thuyết, phim ảnh, truyện tranh
đam mỹ, hai người như hình với bóng, từng thân thiết đến mức như cặp song sinh
dính liền. Túc Trinh thực lòng trao đi tình bạn, không liên quan đến yêu đương.
Nhìn cô bạn ngày
qua ngày đẩy thuyền những tác phẩm đồng tính nam cho mình, Túc Trinh vốn luôn
đè nén nội tâm bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Có lẽ, mình có thể trút bỏ nỗi
lòng với bạn thân.
Túc Trinh, người
từng tin tưởng bạn mình hết lòng, đã ẩn đi các chi tiết nhỏ và kể hết việc mình
yêu một người đồng giới lớn tuổi hơn cho cô bạn nghe. Đổi lại là ánh mắt kinh
ngạc và nụ cười gượng gạo của đối phương.
"Cậu, thấy khó
chịu sao?" Túc Trinh thông minh bấy nhiêu, chỉ liếc mắt đã nhìn thấu sự
che đậy vụng về của cô gái kia.
"Cũng, cũng
không có mà, tình yêu và giới tính đâu có liên quan gì đến nhau, ha ha ha, cố lên,
tớ ủng hộ cậu! Tớ có việc, đi trước đây, bái bai!" Cô bạn treo nụ cười
gượng gạo, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Khoảng thời gian
sau đó, cô gái kia cố tình né tránh Túc Trinh. Túc Trinh mang ý định cứu vãn
tình bạn này, đặc biệt đặt trước một nhà hàng mà cô bạn muốn đi từ lâu nhưng
không đặt được chỗ vào dịp Giáng sinh, viết thời gian địa điểm vào mẩu giấy rồi
nhét vào ngăn bàn bạn mình.
Nào ngờ giờ ra chơi
đi vệ sinh về, cô liền nghe thấy tiếng cô bạn đang cười đùa tán gẫu với những
người khác.
"Trời ạ, Túc
Trinh đúng là les thật à? Uổng công có gương mặt đẹp thế, nếu mà mọc trên mặt
bà đây, thì đàn ông nào mà chẳng câu được?" Có người cảm thán.
"Nè, cậu bảo cô
ta hẹn cậu đi ăn Giáng sinh, có phải là có ý với cậu không? Chẳng phải cậu ngày
nào cũng bảo tình yêu không phân biệt giới tính sao? Hay là cậu đi hiến thân vì
tình yêu một lần đi?" Có kẻ cười đầy ác ý.
"Không đi đâu.
Đàn ông với đàn ông ở bên nhau mới bổ mắt, phụ nữ với phụ nữ, tôi nghĩ đến thôi
đã nổi da gà rồi, không chấp nhận được. Không ngờ cậu ấy lại là loại người đó,
trước thấy cậu ấy xinh đẹp nhà giàu nên mới làm bạn thôi." Đó là giọng nói
của người từng là bạn thân của cô.
Túc Trinh giả vờ
như không nghe thấy gì, xuất hiện trước mặt mấy người kia với thần sắc bình
thường, nhất thời không gian im phăng phắc. Cô lấy lại mẩu giấy đang cầm trong
tay người từng là bạn thân, vò nát rồi ném chuẩn xác vào thùng rác không xa.
"Cho dù tôi
thích phụ nữ, cũng không phải hạng tôm cá nào cũng lọt vào mắt tôi được."
Túc Trinh nhìn xuống cô ta đầy cao ngạo. "Cậu, chưa đủ tư cách." Mãi
đến khi tốt nghiệp đường ai nấy đi cũng không còn liên lạc, cuộc sống của Túc
Trinh cũng chẳng thay đổi là bao, chẳng qua là càng trở nên độc lai độc vãng.
Di Trà đi theo sau
Túc Trinh, theo mãi cho đến thư viện. Có một cô gái mặt tròn đáng yêu đeo kính
gọng vàng tròn xoe vừa nghe điện thoại vừa đi, trong lòng còn ôm một xấp tài
liệu, bước chân vội vã, đâm sầm vào Túc Trinh, cả hai cùng ngã nhào xuống đất.
"Suỵt! Xin lỗi
xin lỗi xin lỗi." Cô gái còn chẳng màng đến vết thương của mình, trực tiếp
tung ra combo xin lỗi. Di Trà liếc nhìn, cái chân đang đi đôi giày cao gót nhọn
không hợp với khí chất kia đã sưng vù lên, e là vài tiếng nữa sẽ sưng đến mức
không tháo được giày ra. Vừa rồi cô vốn định giúp hai người một tay, tiếc là sự
việc xảy ra quá nhanh nên không kịp.
"Không
sao." Túc Trinh thì không gặp vấn đề gì, tùy ý phủi bụi trên quần áo rồi
định vào thư viện.
"Cái đó."
Khi nhìn rõ mặt Túc Trinh, mắt cô gái mặt tròn sáng rực lên. "Học muội, có
thể làm phiền em đưa tôi đến phòng y tế một chút không? Một mình tôi đi bộ hơi
khó khăn, năn nỉ em đấy."
Túc Trinh vốn dĩ
chỉ là tính cách hơi cô độc, cộng thêm vẻ ngoài trông rất cao lãnh nên bình
thường không ai dám làm phiền cô, nhưng điều đó không có nghĩa cô là người có
thể nhẫn tâm từ chối khi người khác cầu cứu. Nhìn cái chân sưng như bánh bao
của đàn chị mặt tròn, cô chủ động dìu lấy nửa thân người bên phía chân bị
thương của cô ấy.
"Học muội, em
đâu có cao lãnh như mấy người trên diễn đàn nói đâu." Đàn chị mặt tròn có
vẻ là người rất tự nhiên.
"Diễn
đàn?" Túc Trinh ngơ ngác. "Cái đó không quan trọng. Chị tên là Viên
Phương, không phải Nguyên Phương của Bao Thanh Thiên đâu nha, năm tư khoa tài
chính."
"Túc Trinh,
năm nhất khoa tài chính." "Oa, chúng ta còn là chị em cùng khoa nữa
nè. Hôm nay chị may mắn thật đó, gặp được học muội cùng khoa lương thiện thế
này. Tụi mình trao đổi phương thức liên lạc đi, có vấn đề gì cứ đến hỏi đàn chị
nha."
Nhìn hai người dần
đi xa, Di Trà thở phào nhẹ nhõm, có thể kết giao bạn mới, không cô độc như vậy
là tốt rồi. Đồng thời cô lại có chút lo sợ mất mát, cảm giác cay đắng như đứa
trẻ nhà mình càng lớn càng rời xa mình.
Về tâm tư của Túc
Trinh, không phải cô không biết, nhưng cô không dám và cũng không thể đáp lại.
Đứa trẻ ở tuổi đôi
mươi, rất nhiều chuyện chưa định hình, suy nghĩ cũng rất đơn giản, luôn cảm
thấy chỉ cần một lòng dũng cảm và nhiệt huyết là tình yêu có thể bền lâu. Những
câu như Sở ái cách sơn hải, sơn hải diệc khả bình, đa phần đều thốt ra từ miệng
họ.
Giữa họ cách nhau
không phải núi biển, mà là khoảng cách giữa nhân giang và Hoàng Tuyền. Mà những
người trẻ từng nói Sở ái cách sơn hải, sơn hải diệc khả bình ấy, kết cục đa
phần cũng là đường ai nấy đi. Lời thề thốt nói ra lúc máu nóng bừng bừng, làm
sao có ai dám tin là thật.
Cô là linh hồn, đến
lúc rồi cũng phải đi đầu thai. Nếu chỉ cân nhắc niềm vui trước mắt, ở bên Túc
Trinh không phải là không thể, biết đâu đứa nhỏ chơi chán rồi sẽ không còn hứng
thú với cô nữa, hai người chia tay êm đẹp. Nhưng lỡ như Túc Trinh lún sâu vào,
đến ngày cô buộc phải ra đi, em ấy sẽ trở thành thế nào?
Mối lo ngại của
người lớn tuổi luôn nhiều hơn người trẻ tuổi rất nhiều. Nhưng thứ khiến người
lớn tuổi dễ bị người trẻ thu hút chính là nhiệt huyết thuần khiết trên người
họ, và lòng dũng cảm bất chấp tất cả vì tình cảm.
Chỉ là Di Trà chưa
bao giờ nghĩ tới, vạn nhất đến cuối cùng, người không thể dứt ra, chấp niệm
thành ma lại chính là cô thì phải làm sao.
Tuần này Túc Trinh
sống trong sự nôn nóng. Suốt một tuần trời cô không gặp Di Trà, chị cũng không
chủ động đến tìm cô, chẳng biết có phải chị ấy đang giận vì sự quấy rối vô lý
của cô hay không. Cô muốn quay về căn hộ, nhưng lại không biết phải điều chỉnh
thái độ thế nào để đối mặt với Di Trà.
Những lời từ chối
khéo léo đó, không phải cô không hiểu. Nhưng sự dung túng và khoan dung của Di
Trà một mặt khiến cô sốt ruột, mặt khác lại nhen nhóm hy vọng mỗi khi cô muốn
bỏ cuộc. Dù rằng cô không hề biết, suốt tuần này, hễ chị ấy có thời gian rảnh
là lại ẩn thân đi theo sau lưng cô.
Lại một lần nữa,
khi Di Trà lén lút quay về và tự cho là mình không bị phát hiện, Bạch Trà đã
gọi giật giọng đầy ám muội: "Dạo này sao chị cứ hở ra là mất hút
thế?" Cô gãi đầu, vẫn là bị bắt quả tang rồi. Đối với cô em gái nhà mình,
Di Trà chẳng thể bày ra dáng vẻ chị đại được chút nào, chỉ có thể nuông chiều.
"Chắc là dạo
này chỗ làm thêm với Hắc Khách xa quá, truyền tống qua tivi lại không tiện
lắm." Từ sau sofa thò ra một cái đầu mèo đen xì, nhìn cô bằng ánh mắt đầy
thương hại.
"Hắc Khách đã
về được hai tiếng rồi." Bạch Trà mỉm cười. "Cái đứa nhóc loài người
của chị ấy dạo này đang chiến tranh lạnh với chị ấy, chị ấy cứ rảnh ra là lại
bám đuôi người ta như một bà cô quái đản, lại còn không thèm hiện thân nữa chứ,
ưm ưm ưm!" Hắc Khách nhanh mồm nhanh miệng bán đứng Di Trà, đến khi cô đưa
tay bịt miệng nó thì đã muộn.
"Chị, chị bịt
miệng nó làm gì." Bạch Trà cười bất lực. "Trong mắt chị, em là đứa
độc đoán đến mức hạn chế hoạt động của chị sao? Chúng ta đều là những con ma
già trưởng thành bao nhiêu năm rồi, có đầy đủ khả năng hành động và suy
nghĩ."
"Nếu đó là
việc chị muốn làm, em sẽ không cản, miễn là đừng làm hại đến bản thân chị.
Không cần thiết phải giấu giếm em một cách cẩn thận như vậy nữa."
"Ừm."
Bạch Trà đột nhiên thay đổi thái độ khiến Di Trà rất vui. "Tôi có một câu,
không biết có nên nói hay không." Hai con ma đang lúc chị em tình thâm thì
một cái vuốt đen xì đầy lông lá xen vào.
"Muốn nói thì
nói, không nói thì cút!" Tính cách em gái bạo lực của Bạch Trà e là một
sớm một chiều chưa sửa ngay được.
"Hình Thiên
vừa nói với tôi." Hắc Khách lắc lắc chiếc điện thoại treo trên cổ.
"Anh ta đi dạo phố thấy đứa nhóc loài người của cô đi bar với một người
phụ nữ khác kìa. "
Hắc Khách làm bộ
sâu xa trèo lên vai Di Trà, vỗ vỗ mấy cái. "Muốn cuộc đời trôi qua êm đẹp,
thì trên đầu phải có chút sắc xanh."
"Vớ vẩn gì
thế, ta với em ấy không phải quan hệ như ngươi nghĩ đâu." Di Trà đen mặt.
Nhưng cô thực sự có chút lo lắng, trước mười tám tuổi Túc Trinh chưa từng đi
bar, không biết có xảy ra chuyện gì không.
Bạch Trà cười không
nói, không phủ nhận cũng chẳng đồng tình. "Mọi người cứ nói chuyện đi, Hắc
Khách gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua đó xem sao." Suy đi tính lại, Di Trà
thấy mình nên đích thân tới xem một cái cho yên tâm rồi về ngay. Cô sẽ không
hạn chế việc kết giao của Túc Trinh, dù sao cô cũng không phải hạng bề trên cổ
hủ.
Lúc truyền tống qua
tivi, Di Trà nghe thấy tiếng trêu chọc của Hắc Khách mờ ảo vọng lại: "Bây
giờ thì không phải, sau này ai mà biết được."
Túc Trinh vốn không
muốn đi bar, sở dĩ cô đồng ý với Viên Phương một phần là vì tuần này Viên
Phương đã giúp cô ôn tập rất nhiều, còn tặng cả vở ghi chép khiến cô học hành
nhẹ nhàng hơn trong cái lĩnh vực không mấy hứng thú này; mặt khác là vì dạo này
tâm trạng cô thực sự không tốt, muốn tìm cách phát tiết.
Uống rượu cũng khá
ổn, cồn có thể giúp con người ta tạm gác lại những chuyện phiền lòng để chỉ
nghĩ về cảm giác hiện tại. Vừa khéo mai mốt là cuối tuần, không cần lo ảnh
hưởng tới việc lên lớp.
Quán bar Viên
Phương chọn rất tốt, là một quán rượu nhẹ, không có nhạc mạnh, không có đèn nháy
nhức mắt trong bóng tối, cũng không có vũ công múa cột gợi cảm. Tông màu vàng
ấm áp đầy ám muội, nhạc không lời êm dịu trôi chảy.
Túc Trinh và Viên
Phương ngồi đối diện nhau, tự rót tự uống. Túc Trinh gọi hẳn một chai Grand
Marnier. Đừng nhìn nó là rượu cam ngọt mà lầm, nồng độ của nó lên tới 40 độ,
khiến Viên Phương ngồi đối diện đang nhâm nhi ly vang 12 độ mà vẫn thấy hơi ngà
ngà phải trợn mắt hốc mồm.
"Tiểu Túc, đây
thật sự là lần đầu em tới bar sao?" Dáng vẻ uống rượu như uống nước của
thiếu nữ đối diện thật sự không giống lính mới chút nào.
Dưới tác động của
cồn, thần sắc Túc Trinh không còn vẻ cự tuyệt người khác như thường ngày, đôi
môi mỏng chạm vào thành ly cũng mang theo nụ cười nhạt. "Lần đầu đi bar
đâu có nghĩa là lần đầu uống rượu."
Viên Phương mất ba
giây để nhắc nhở mình là gái thẳng, một mặt thầm cảm thán nhan sắc mê hoặc lòng
người, một mặt nói: "Uống ít thôi, kẻo tí nữa say đấy." Rồi cô ấy lại
bí mật nói: "Tiểu Túc à, đàn chị có chuyện muốn hỏi em."
"Chuyện
gì?" Túc Trinh có ấn tượng khá tốt về Viên Phương, đàn chị này hào sảng,
làm việc thẳng thắn, rất hợp tính với cô.
"Thì là, chị
có một người bạn." Viên Phương ngập ngừng một chút rồi nhanh chóng lấy lại
vẻ tự nhiên: "Muốn biết em có phải là les không."
Không có người bạn
nào ở đây cả phải không? Dù rượu làm đại não tê liệt khiến phản ứng hơi chậm
chạp, nhưng chuông cảnh báo trong đầu Túc Trinh vẫn vang lên liên hồi. Nên trả
lời thế nào đây. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn mất đi người bạn
mới quen này.
"Có hay không,
đối với đàn chị quan trọng lắm sao?" "Rất quan trọng!" Chuyện
này liên quan đến bữa trưa cả tháng tới của chị ta, đương nhiên là quan trọng
rồi!
"Em phải,
nhưng mà." Em có người mình thích rồi. Lời từ chối của Túc Trinh còn chưa
kịp thốt ra thì Viên Phương với tính cách nhảy nhót đã hưng phấn đứng dậy lao
sang bàn bên cạnh, kéo qua một cô gái tóc dài mặt đang ửng hồng.
"Tớ hỏi hộ cậu
rồi, em ấy đúng là les đấy!" Viên Phương phấn khích nói với cô gái tóc dài
bên cạnh.
Túc Trinh: ba chấm.
Cũng may lúc nãy chưa nói hết câu, nếu không thì ngượng đến mức nào cơ chứ.
Đúng là cái sự tự luyến này.
Túc Trinh quan sát
kỹ cô gái bị Viên Phương kéo tới, mái tóc đen dài mượt mà, mắt hạt hạnh nhân,
chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi không dày không mỏng vừa vặn, đặt vào phim
thanh xuân thì chính là tình đầu quốc dân của các chàng trai. Mà lúc này, cô ấy
đang đỏ bừng mặt, đến nhìn thẳng vào Túc Trinh cũng không dám.
0 Nhận xét