Trên đời này, kẻ miệng nói thích nhưng thực ra rất sợ nhiều vô số kể. Túc Trinh là trẻ con nên ngủ sớm, còn cô bảo mẫu là người lớn lúc này đang cực kỳ tỉnh táo nằm trên ghế sofa da lớn, tắt sạch đèn và bật băng phim lời nguyền.
Đoạn đầu dùng để
điều chỉnh thiết bị có màu sắc rất tối, ánh sáng âm u của tivi chiếu lên đèn
chùm pha lê, phản xạ ra những đốm sáng sặc sỡ mà u ám, khiến bầu không khí thêm
phần rùng rợn, bảo mẫu vô cùng hài lòng. Sau đó, cô ta đã thành công nhìn thấy
gương mặt bị người ta chê là dọa người đến đập đầu vào tường ở đầu phim, tận
hưởng một đợt khoái cảm khi adrenaline tăng vọt. Di Trà ẩn thân đứng sau lưng
cô ta, đầy vẻ khó hiểu. Con ma trong tivi xấu xí như thế, sao có người lại xem
hăng hái vậy, vừa sợ hãi vừa mê mẩn. Đợi đến khi phim đến cao trào, lúc Kayako
xuất hiện, Di Trà đã điều khiển màn hình tivi, thay thế nhân vật chính Kayako
để đích thân ra trận.
Trong tiếng nhạc
nền kinh dị cực kỳ sống động, Di Trà cúi gập đầu, tốc độ cực nhanh bò ra khỏi
tivi, miệng còn phát ra âm thanh ọc ọc ọc kinh điển của Kayako, bàn tay trắng
bệch gầy guộc đặt lên chân cô bảo mẫu. Cô bảo mẫu mắt trợn ngược, đồng tử sung
huyết, Kayako trong tivi làm sao có thể bò ra ngoài được?
"ọc ọc ọc, chả
phải cô, thích tôi lắm sao? Thế nên tôi ra đây bầu bạn với cô này." Di Trà
nói bằng giọng điệu dịu dàng, nhưng phối hợp với môi trường u ám và nhạc nền
tivi, nghe vô cùng rợn người. Di Trà dùng móng tay nhọn hoắt rạch một đường nhỏ
trên chân bảo mẫu, sau đó giống như một kẻ biến thái, nhẹ nhàng liếm một cái. Bảo
mẫu chỉ thấy mình vừa bị một thứ gì đó ẩm ướt lạnh lẽo liếm qua, sau đó liền
không biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, bảo
mẫu thấy trời đã sáng rõ, tivi đang dừng ở cảnh phim đã phát xong. Chẳng lẽ,
đêm qua ngủ quên rồi nằm mơ? Khi cô ta cúi đầu nhìn thấy vết xước nhỏ đã đóng
vảy trên chân, sắc mặt lập tức trắng bệch, thu dọn đồ đạc rồi ba chân bốn cẳng
rời khỏi nhà họ Túc. Còn đống băng đĩa phim ma báu vật của cô ta, tất cả đều
được đóng góp cho thùng rác dưới lầu. Trải nghiệm đêm qua đủ để cô ta nhớ đến
suốt đời.
Cha mẹ Túc Trinh
thuê một người bảo mẫu khác an phận hơn. Còn về tiểu khóc nhè, cô bé bắt đầu
bước vào liệu pháp phơi nhiễm bi thảm do Di Trà thiết kế cho mình.
Bảo
mẫu mới sau khi xong việc, tắm rửa cho Túc Trinh là về phòng mình ngay, tuyệt
đối không nhìn hay làm thêm một việc gì khác. Túc Trinh ngồi trong phòng mình
xem hoạt hình. Cô bé rất thích Chú bọt biển tinh nghịch,
đặc biệt ngưỡng mộ tình bạn khăng khít giữa SpongeBob và Patrick.
Trong chớp mắt,
cảnh SpongeBob bận rộn trong tiệm bánh kẹp chuyển thành một gác mái nhỏ với
tông màu u ám, tiếng ọc ọc ọc phát ra từ trong tủ quần áo khiến người ta phát
khiếp.
Tiểu khóc nhè mắt
đã bắt đầu đỏ hoe, nước mắt chực trào. Cô bé đưa đôi bàn tay mũm mĩm che mắt
lại, nhưng vẫn không nhịn được lén nhìn qua khe ngón tay, vừa vặn thấy cảnh nữ
chính mở tủ quần áo và Kayako đang nhìn xuống từ trên cao.
"Á! Hức,
huhuhu.” Nữ chính lảo đảo chạy trốn trên cầu thang gác mái, phía sau là Kayako
bò cực nhanh với tiếng ọc ọc ọc không dứt. Hình ảnh cuối cùng dừng lại trên
gương mặt kinh hoàng của nữ chính, nhưng ở nơi đáng lẽ là kết thúc phim, Kayako
trong tivi lại ngoảnh đầu lại, bò ra khỏi màn hình.
"huhuhu, hức
hức." Tiểu khóc nhè càng khóc dữ hơn. "Hức hức hức, đừng ăn thịt
cháu."
Kayako vén tóc ra,
để lộ gương mặt diễm lệ áp đảo quần phương của mình, mỉm cười: "Được,
không ăn thịt em." Đứa nhỏ này lúc khóc sao mà đáng yêu, khiến người ta
thương thế không biết?
Khung cảnh đen
trắng, màn hình tivi nhiễu hạt nhấp nháy, và ngay giữa khung hình là một miệng
giếng cổ cũ kỹ. Một nữ quỷ mặc đồ trắng, xõa tóc dài chậm rãi bò ra từ trong
giếng. Mái tóc đen dày đặc như rong biển ấy giống như một bóng ma không thể xua
tan.
Nữ quỷ từng chút
một, vừa vững vàng vừa nhanh nhẹn bò đến trước màn hình tivi. Gương mặt bị che
khuất bởi mái tóc rối đột nhiên phóng đại, chiếm trọn cả màn hình, khiến người
ta chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt to với lòng đen lòng trắng rõ ràng, đuôi mắt
hơi xếch và làn da trắng bệch qua khe hở của mái tóc.
Giây tiếp theo, nữ
quỷ bò ra khỏi tivi, nhe răng múa vuốt trước mặt cô bé đang ngồi thản nhiên
trên giường nhìn mình.
"Nè, chị Di
Trà, hôm nay em muốn ăn bánh Lonely God vị cà chua." Cô bé chu môi nói.
Bảo mẫu luôn nghe theo lời dặn của cha mẹ cô, tuyệt đối không bao giờ mua quà
bánh nội địa vì nói rằng mất đẳng cấp. Nhưng bánh kẹo nước ngoài sao có thể hợp
khẩu vị trẻ con bằng đồ trong nước chứ?
Di Trà: ba chấm. Mới
đó mà đã hai năm, đứa nhỏ này đã hoàn toàn miễn nhiễm với phim ma rồi, làm cô
mất đi rất nhiều thú vui vốn chỉ có được trong liệu pháp phơi nhiễm. Được rồi,
cô sẽ không thừa nhận là bản thân có ác ý thích nhìn thấy vẻ mặt của tiểu khóc
nhè này lúc khóc nhè đâu, dù cho sau đó chính cô phải là người dỗ dành.
Lúc quay đầu chui
vào tivi, cô còn có thể nghe thấy giọng nói ngọt như mật của đứa nhóc quỷ sứ
kia vọng ra: "Chị Di Trà đừng quên giúp em chuyển lại phim hoạt hình
nhé!" Một lúc lâu sau, Di Trà mới từ tivi bò ra lần nữa, dưới nách còn kẹp
hai túi bánh Lonely God vị cà chua căng phồng. "Nè, chỉ lần này thôi nhé.
Không được ăn hết một lúc đâu đấy."
Tiểu Túc Trinh ngồi
trên giường, mỉm cười ngọt ngào với Di Trà như một thiên thần, tất nhiên miệng
còn ăn ngon lành hơn. Những mẩu bánh vụn bay tứ tung, Di Trà lại phải như một
bà mẹ già rút khăn tay ra dọn dẹp cho cô bé. Trẻ con đúng là một loại sinh vật
vừa đáng yêu vừa đáng hận mà!
Di Trà cảm thấy
liệu pháp phơi nhiễm của mình đã đi sai hướng. Tiểu khóc nhè không còn sợ xem
phim ma nữa, nhưng vẫn sợ ma, nhất là trong môi trường tối tăm hoặc kín mít. Cô
bé tự mình tưởng tượng ra đủ thứ hình thù ma quái mà ngay cả Di Trà cũng không
biết là loại quái thai nào. Cô dù muốn giúp cũng không thể cạy nắp hộp sọ của
con bé ra để xem trong đầu nó chứa cái gì. Thế là dẫn đến tình trạng như hiện
tại: Khu vực này đang sửa chữa đường dây nên bị mất điện toàn phần. Một tiểu
khóc nhè nào đó vốn xem phim ma không hề biến sắc giờ lại đang cuộn tròn trong
chăn run cầm cập. "Hức, ư, tối quá, không phải là ma thổi đèn đấy
chứ." Mấy hôm trước cô bé vừa xem một bộ phim về đề tài này. Dưới sự huấn
luyện ngày qua ngày của Di Trà, cô bé dần không bài xích việc xem phim ma nữa,
nhưng sau đó lúc ở một mình nhớ lại vẫn thấy sợ hãi.
Một tiếng Tách vang
lên làm cái kén trong chăn giật nảy mình. Giây tiếp theo, cô bé bị xách ra khỏi
chăn, bên ngoài là ánh nến vàng vọt mà ấm áp. Di Trà mỉm cười: "Đừng sợ.
Ma thời nay không thấp kém đến thế đâu, không thổi đèn cũng chẳng cắt dây điện
nhà em đâu."
Đứa nhỏ rúc trong
lòng Di Trà, mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Chị Di Trà, chị từng gặp ma bao giờ
chưa?" "Chưa từng thấy."
"Thế chị có
phải là ma không? Nếu không sao chị lại biết?" Đứa trẻ sớm hiểu chuyện
thực ra trong lòng đã có đáp án, cô bé chỉ thích mỗi lần hỏi như vậy đều thấy
được sự trả lời vội vàng và chột dạ của Di Trà.
"Tất nhiên,
không phải rồi. Phải tin vào khoa học chứ. Chị chỉ là một loại vật chất tối có
khối lượng cực nhẹ thôi." Chị Di Trà của ngày hôm nay cũng thật vụng về và
dịu dàng làm sao.
Tiểu khóc nhè lim
dim mắt vì buồn ngủ, nói với căn phòng ngủ trống không: "Di Trà, giúp em
tắt đèn với, em mời chị ăn kem Haagen." Dù Di Trà không hiện hình, cô bé
cũng hiểu rằng chị đang ở đây.
Là một con ma nghèo
sống dựa vào việc đi làm thêm để duy trì cuộc sống, Di Trà tự nhiên là không ăn
nổi kem Haagen đắt đỏ, điều kiện của Túc Trinh đối với cô có sức cám dỗ cực kỳ
lớn.
"Lấy hai cái,
vị dâu nhé." Một cái mình ăn, một cái mang về cho Bạch Trà. Tách. Trong nụ
cười ngọt ngào của cô gái, đèn phòng ngủ tự động tắt phụt.
Di Trà rất nhớ tiểu
khóc nhè Túc Trinh của mười mấy năm trước, không phải vì cô thích trẻ con. Mà
là vì, Túc Trinh lúc đó dựa dẫm vào cô nhiều hơn bây giờ, và cũng vui vẻ hơn
bây giờ rất nhiều.
Trên gương mặt của
Túc Trinh khi trưởng thành, không còn tìm thấy nụ cười ngọt ngào trong ký ức
của cô nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng, xa cách, thỉnh thoảng mang theo nụ
cười tinh quái, như thể cảm giác xa cách đã ăn sâu vào máu thịt. Nhưng Di Trà
hiểu rõ, em ấy từng không phải như thế này. Cô bé khi lớn lên đã đánh mất thứ
quý giá nhất, cũng chính là thứ mà cô muốn bảo vệ nhất.
Hai ngày sau Di Trà
mới rảnh rỗi, nhưng khi đến căn hộ nhỏ của Túc Trinh thì đã thấy nơi này trống
không. Phòng ốc được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, đồ dùng hàng ngày và quần áo
quen thuộc cũng đã bị quét sạch sành sanh. Cô hiện thân đến phòng bảo vệ khu
chung cư để hỏi, câu trả lời nhận được là chủ căn hộ đã xách vali rời đi từ
sáng sớm hai ngày trước.
Túc Trinh không hề
muốn chiến tranh lạnh với Di Trà. Từ năm mười bốn tuổi khi hoàn toàn hiểu rõ
lòng mình, cô đã chuyển đến căn hộ nhỏ này để Di Trà có thể hiện thân thuận
tiện hơn mà không bị bảo mẫu trong nhà ảnh hưởng. Bốn năm qua, căn hộ này chứa
đựng biết bao hồi ức hạnh phúc chỉ thuộc về riêng hai người.
Cô chỉ là đột nhiên
cảm thấy hơi mệt mỏi. Bất kể cô có ám thị hay minh thị thế nào, chỉ thiếu nước
trực tiếp tỏ tình và cưỡng hôn thôi, nhưng Di Trà vẫn luôn bất động như núi,
đối xử với cô như bậc hậu bối, mà còn là loại kém nhau đến mấy con giáp ấy chứ.
Chuyện gì chị cũng chiều theo cô, dỗ dành cô, nhưng từ những chi tiết nhỏ nhặt
nhất đều có thể thấy rằng, đó chẳng qua là sự dung túng của một người tự coi
mình là bề trên dành cho đứa trẻ.
Di Trà chưa bao giờ
coi cô là một người có thể tâm sự, chia sẻ. Trong mắt Di Trà, cô mãi mãi là một
đứa trẻ cần được dỗ dành.
Không ăn được cay,
nhưng vẫn chiều theo yêu cầu của cô mà ăn, dù cho cổ họng bị cay đến khàn đặc;
không chạm được vào rượu, lúc cô đòi lấy đá viên chị cũng chẳng hề hé môi, dù
cho sau đó bước đi không vững; không muốn nghỉ lại, nhưng vẫn mỉm cười đồng ý,
chờ cô như một kẻ ngốc mang theo hy vọng chìm vào giấc ngủ rồi chị lại lặng lẽ
chui về tivi.
Thứ cô muốn, chưa
bao giờ là sự dung túng đơn phương. Cô cũng muốn Di Trà nổi tính tình với mình,
giống như bất kỳ cặp tình nhân nào trên phố, cãi cọ ồn ào nhưng có thể sóng vai
bước tiếp. Mà cô thì mãi mãi chỉ có thể lảo đảo đuổi theo bóng lưng của Di Trà,
tương kính như tân, cũng là tương kính như băng.
Di Trà đối với cô
là ẩn số, là bí ẩn, là đóa hoa cao quý trên đỉnh núi không thể hái xuống, là
đỉnh Everest khiến vô số người ngã chết nhưng vẫn có kẻ nối gót tiến lên chinh
phục.
Túc Trinh muốn yên
tĩnh một mình vài ngày, cô không muốn trút những cảm xúc tồi tệ này lên người
Di Trà. Đây không phải lỗi của chị ấy, không quản được tình cảm là vấn đề của
chính cô. Chị ấy không có nghĩa vụ và trách nhiệm phải đáp ứng mọi yêu cầu của
cô.
Có thể có được một tiểu
thư Vật Chất Tối xinh đẹp và huyền bí đồng hành trưởng thành và bảo vệ mình, đã
là kỳ ngộ và may mắn lớn nhất đời Túc Trinh rồi, không nên tham cầu thêm điều
gì khác. Túc Trinh quay về biệt thự nhà họ Túc. Dù không có người ở, bảo mẫu
vẫn thường xuyên dọn dẹp để chuẩn bị cho nhu cầu bất chợt của chủ nhân.
Cuộc sống lại quay
về vẻ tẻ nhạt khi không có Di Trà. Sinh hoạt đúng giờ, ăn uống đúng bữa, hai
điểm một đường giữa trường và nhà. Cuộc sống của cô vốn luôn vô vị, từ nhỏ đã
trưởng thành trong cái khung mà cha mẹ định sẵn. Dù cô có là một quả dưa hấu,
cũng phải theo ý họ mà mọc thành hình vuông, vì dưa hấu vuông thì đắt tiền hơn.
Chuyên ngành đại
học cũng được định sẵn từ lâu, khoa tài chính. Mười đứa trẻ trong các gia đình
kinh doanh thì chín đứa học ngành này, bất kể đứa trẻ đó có tố chất hay không.
Chỉ cần không phải là kẻ lạc loài trong giới là được.
0 Nhận xét