Cổ họng khô khốc đến lạ thường, khi tỉnh dậy đầu đau như búa bổ. Chắc chắn là do hôm qua "tám chuyện" quá đà, kể lể quá nhiều tội trạng của Lâm Thanh Uyển với bạn thân rồi. Tôi quờ quạng tìm cốc nước ở đầu giường, nhưng không chạm thấy chiếc cốc quen thuộc đâu cả.
Mở mắt ra, ánh sáng xuyên qua lớp rèm cửa chưa kéo kín, đổ xiên xéo lên mặt sàn. Cảnh tượng vốn dĩ rất dễ chịu này lại khiến tôi không dám cử động dù chỉ một chút. Bên cạnh tôi là một người phụ nữ, cánh tay cô ấy gác hờ lên eo tôi. Cảm giác mềm mại từ phía sau lưng là thứ khó mà phớt lờ, khiến những điểm tiếp xúc nóng bừng lên.
Một người phụ nữ! Trong lòng tôi như có vạn con sóc chuột đang gào thét. Trên giường đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ đã đủ đáng sợ, nhưng điều đáng sợ hơn là, tôi khẽ nghiến răng, dưới lớp chăn này, tôi đang trong tình trạng "không mảnh vải che thân". Đầu óc tôi trống rỗng, răng cắn chặt đến phát ra tiếng ken két, thì người phía sau bỗng khẽ cựa mình.
Những sợi tóc mềm mại cọ nhẹ vào hõm cổ tôi, đồng thời, bàn tay trên eo cũng siết lại gần hơn. Một giọng nói dịu dàng, mềm mỏng lọt vào tai: "Vợ ơi, sao em ra nhiều mồ hôi thế?"
Như một tiếng sét giữa trời quang. Cái... cái... cái giọng nói này, có hóa thành tro tôi cũng nhận ra! Không phải Lâm Thanh Uyển thì còn ai vào đây nữa? Từ lúc tỉnh lại đã luôn thấp thỏm lo âu, cuối cùng sự phán xét của ông trời cũng giáng xuống rồi. Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, cảm ơn nhé, tim tôi coi như chết hẳn luôn.
Đột nhiên, toàn thân tôi cứng đờ, đôi mắt trợn ngược. Nếu vừa rồi không nghe nhầm, Lâm Thanh Uyển gọi tôi là "vợ" đúng không? Việc này thực sự vượt quá khả năng thấu hiểu của tôi rồi. Chẳng lẽ, tôi xuyên không thành người tình bí mật của Lâm Thanh Uyển? Tôi, kẻ vốn dĩ nhanh mồm nhanh miệng, giờ đây chỉ biết cắn chặt răng im lặng như một con chim cút.
Tôi nhịn không được mà tự véo mình một cái thật đau. Đây chắc chắn là một cơn ác mộng! Cảm giác đau đớn xộc thẳng lên đại não khiến tôi muốn khóc không thành tiếng, nhưng lại phải cắn răng nhẫn nhịn cho đến khi cơ thể run rẩy vì đau. Bàn tay trên eo dường như muốn trấn an mà vỗ nhẹ vào hông tôi. Một hơi thở ấm áp tiến lại gần, khẽ chạm vào sau gáy. Cực nhẹ, nếu không phải đang tỉnh táo thì chắc chắn sẽ không cảm nhận được. Nếu không cảm nhận sai, thì đó là xúc cảm từ đôi môi.
Tôi cố nén ý định hất văng người phía sau ra, chịu đựng cảm giác ngứa ngáy truyền đến từ vòng eo, lặng lẽ cảm nhận hơi thở sau gáy dần trở nên đều đặn. Chuyện lớn rồi! Nhờ ánh sáng le lói qua rèm cửa, tôi nhìn rõ bức ảnh đặt trên tủ đầu giường, tim càng chìm xuống đáy vực. Trong ảnh, tôi cười rạng rỡ như hoa, còn Lâm Thanh Uyển đang khẽ nhéo má tôi với nụ cười đầy vẻ nuông chiều.
Nhìn thấy cảnh này, tôi chỉ thấy nổi da gà. Bao năm qua, mối quan hệ giữa tôi và Lâm Thanh Uyển chỉ có thể dùng từ "tương kính như băng", đối đầu gay gắt. Lâm Thanh Uyển lúc nào cũng giữ gương mặt lạnh lùng, đôi mắt nhìn người khác trong veo nhưng xa cách, tuyệt đối không bao giờ chụp loại ảnh như thế này. Kết hợp với cách gọi ban nãy của cô ta, trong đầu tôi nảy ra ngay hai chữ: Xuyên không.
Nhìn nốt ruồi quen thuộc trên cổ tay, tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt. Lâm Thanh Uyển à, cái người phụ nữ cứ nghĩ đến là khiến tôi nghiến răng nghiến lợi ấy, tại sao lại nằm chung giường với mình? Tôi thậm chí không dám quay đầu lại nhìn cô ta, mặt nóng bừng lên vì sợ nhìn thấy những thứ không nên thấy.
Tôi khẽ nhích người, người phụ nữ phía sau dán quá sát, hơi thở ấm nóng khiến tôi cực kỳ không tự nhiên, thêm cả sự mềm mại với cảm giác tồn tại quá mãnh liệt kia nữa. Dù đều là phụ nữ, nhưng khoảng cách này cũng quá gần rồi. Tôi khó chịu nhích dần ra phía mép giường, thở dài, nhìn đống quần áo vương vãi dưới sàn, đành nhẹ nhàng hành động. Bây giờ phải rời khỏi đây ngay để làm rõ tình hình.
Tôi rón rén gạt bàn tay trên eo ra, cảm nhận cổ tay mình đang nắm lấy quá đỗi mảnh khảnh, tưởng như chỉ cần bẻ nhẹ là gãy. Tôi hoảng hốt thu tay lại, cố gắng phân biệt chủ nhân của đống quần áo dưới đất. Càng nhìn mặt càng đỏ, tôi khẽ cắn môi, quả thực, quá mãnh liệt rồi. Nhìn kích cỡ thì chiếc váy dài màu đỏ kia là của tôi, chỉ là một chiếc cúc ở cổ áo đã "không cánh mà bay". Tôi không dám nghĩ chiếc cúc đó đã rơi mất trong hoàn cảnh nào. May mà cổ váy khá cao, thiếu một chiếc cúc cũng không ảnh hưởng mấy.
Rón rén mặc xong váy, tôi nhìn lên đầu giường, khẽ nhướn mày. Hai chiếc điện thoại đặt cạnh nhau. Tôi thử cầm một cái lên, nếu mở được bằng vân tay thì là của mình. Điện thoại mở khóa thành công. Đang định quay người rời khỏi phòng, tôi ma xui quỷ khiến lại liếc nhìn lên giường một cái.
Lâm Thanh Uyển để lộ một cánh tay ra ngoài chăn, mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối như một bức họa. Lông cậu thanh tú, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, trên chiếc cổ trắng ngần như ngọc đầy những vết đỏ lấm tấm ẩn hiện dưới lớp chăn.
Tôi đau khổ nhắm mắt lại. Lúc này, tôi chỉ muốn ông trời đánh một tia sét xuống cho tôi chết quách đi cho rồi, để rời khỏi cái thế giới vô lý này. Tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng và bước ra ngoài.
"Ý cậu là, cậu bị mất trí nhớ sao?" Cố Ngôn bưng tách cà phê, lên tiếng với vẻ mặt đầy vi diệu. Nhìn cái bộ dạng như đang nhìn kẻ ngốc của đứa bạn thân, tôi có chút bất lực ngắt lời: "Thật đấy, thật hơn cả trân châu đấy." Ngừng một chút, tôi bổ sung thêm: "Trong ký ức của tớ, hôm qua tớ vẫn còn ngồi uống rượu với cậu rồi mắng mỏ con mụ Lâm Thanh Uyển đó mà."
"Ồ." Cố Ngôn khuấy muỗng trong tách cà phê, khóe miệng khẽ giật giật. Thấy cô ấy đang cố nhịn cười, tôi nhìn vào hư không: "Tớ nói thật đấy. Sáng nay tỉnh dậy, thấy hai đứa nằm chung một giường." Nghĩ đến cảnh tượng lúc thức giấc, tôi muốn khóc mà không có nước mắt: "Đây là kiểu đau khổ gì vậy trời, nằm chung giường với Lâm Thanh Uyển, đến nằm mơ tớ cũng không dám mơ như thế."
Mãi không thấy Cố Ngôn phản hồi, tôi ngước mắt lên nhìn thì thấy cô nàng này đang trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ kinh hãi: "Cái gì?"
Cố Ngôn khẽ hắng giọng, hạ thấp tông giọng đang cao vút của mình xuống: "Ý cậu là, cậu trực tiếp từ trên giường của Lâm Thanh Uyển đi đến đây luôn?" Cố Ngôn dùng giọng điệu không thể tin nổi, đặt mạnh chiếc muỗng xuống.
"Đúng vậy." Tôi thất thần nhìn vết cà phê bắn ra từ chiếc muỗng, giống hệt như trái tim bị sét đánh tan tành của tôi lúc này.
"Tiểu Thất, cậu không phát sốt đấy chứ?" Cố Ngôn vừa cau cậu vừa đưa tay định sờ trán tôi. Tôi bực mình gạt tay cô ấy ra: "Tớ cũng ước gì đây chỉ là một cơn ác mộng." Tôi uể oải tựa lưng vào ghế.
Lúc lẻn ra khỏi phòng, trước khi Lâm Thanh Uyển kịp tỉnh giấc, tôi đã vội vàng chuẩn bị rời đi. Vạn lần may mắn là ngay khi bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã nhận ra chiếc túi xách quen thuộc trên bàn, và chiếc vali trông rất quen mắt cạnh sofa cũng làm tôi yên tâm phần nào. Sau khi rón rén xách vali ra khỏi phòng, tôi chẳng biết nên đi đâu, đầu óc rối rắm. Cuối cùng, tôi vào đại một khách sạn gần đó thuê phòng, cất hành lý rồi mất một lúc lâu mới xâu chuỗi được tình hình hiện tại: Ký ức ba năm qua trắng xóa, niềm an ủi duy nhất là số dư tài khoản cực kỳ khả quan.
Cố Ngôn thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, nhướn mày nhìn sang, cười mà như không cười: "Triệu Tiểu Thất, cậu cũng khá bản lĩnh đấy, còn chơi trò yêu đương bí mật cơ à?"
Nhìn vẻ mặt của Cố Ngôn, tôi rụt vai lại, lòng đắng ngắt. Không ngờ mình lại giấu kỹ đến thế, ngay cả Cố Ngôn cũng không biết chút gì.
"Tiểu Thất, vậy bây giờ cậu đối với Lâm Thanh Uyển." Cố Ngôn nhíu mày khẽ hỏi.
"Tớ đối với cô ta ngoài ghét ra thì không còn gì khác!" Tôi nghiêm chỉnh và dứt khoát đáp lại. Nghĩ một hồi, dù không thể phủ nhận hoàn toàn ba năm mất ký ức kia, nhưng ít nhất hiện tại tôi chỉ có ghét bỏ, không hề có một chút tình cảm nào khác. Tôi có chút chột dạ bổ sung: "Hơn nữa, tớ và cô ta cũng kết thúc rồi."
Biểu cảm của Cố Ngôn lập tức trở nên phức tạp: "Kết thúc rồi mà còn nằm chung giường được à?" Tôi có chút ngượng ngùng: "Có lẽ là, nghi thức chia tay."
Cố Ngôn nhìn điện thoại một lúc rồi tắt màn hình, gõ nhẹ lên máy: "Lâm Thanh Uyển có liên lạc với cậu không?"
Vừa định đáp "Cô ta liên lạc với tớ làm gì", tôi bỗng khựng lại, lấy điện thoại ra xem. Ừm, tốt lắm, không có tin nhắn nào từ người phụ nữ tên Lâm Thanh Uyển đó cả. Chỉ là nhìn vào cuộc trò chuyện được ghim trên đầu với cái tên chình ình: "Thanh Uyển bảo bối", mặt tôi đen lại. Thực sự không thể nhịn nổi dù chỉ một giây, tôi tiện tay bỏ ghim, đổi biệt danh thành Lâm Thanh Uyển, nghĩ một hồi lại xóa luôn cả khung trò chuyện.
Ừm, thế này thì trong lòng dễ chịu hơn rồi. Tôi ném điện thoại lên bàn, nhấp một ngụm cà phê, trả lời câu hỏi của Cố Ngôn: "Không liên lạc. Nghĩ đến cái quan hệ oái oăm này là tớ thấy đau đầu muốn nứt ra, chỉ mong cả đời này không bao giờ liên lạc nữa."
"Ồ." Cố Ngôn gật gù, đăm chiêu nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi rùng mình: "cậu nhìn tớ bằng cái ánh mắt đó làm gì?"
Cố Ngôn nở nụ cười đầy ẩn ý, nhướn mày: "Tớ định báo cho cậu một tin tốt." Nhìn cái nụ cười đó là tôi biết chẳng có gì tốt đẹp rồi. "Quên chưa nói với cậu, cậu và Lâm Thanh Uyển là đối tác làm ăn."
Cố Ngôn nói thật nhanh câu đó rồi bổ sung: "Tức là hai người vẫn còn phải gặp nhau nhiều lần đấy." Tôi trợn tròn mắt, thốt ra: "Trời sập rồi!"
Cố Ngôn có chút bất lực: "Công ty là do hai người cùng chung vốn mở ra, cho dù chia tay rồi, riêng tư không gặp nhau thì cũng không thể đến công ty mà cũng không nhìn mặt nhau chứ?"
Nghĩ đến việc còn phải nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Thanh Uyển, tôi chỉ thấy đời mình thật tăm tối. Nhưng cũng có tin tốt, đó là đã chia tay rồi, ngoài việc công thì cứ cố gắng tránh tiếp xúc riêng tư là được. Chiếc vali thu dọn sẵn ở phòng khách cũng đã có lời giải thích. Chỉ là, tại sao chia tay rồi mà hai người vẫn ngủ chung giường vậy chứ? Tôi vội vàng ngăn những suy nghĩ đang bay xa lại, không thể nghĩ thêm nữa.
"cậu cứ ở tạm chỗ tớ đi, tớ còn phòng trống, ở khách sạn mãi cũng không phải cách." Cố Ngôn lạnh lùng buông một câu.
"Tớ biết ngay mà, cậu vẫn là Ngôn Ngôn yêu dấu của tớ!" Tôi xúc động định nhào tới ôm một cái.
"Bớt ghê tởm đi." Cố Ngôn chê bai liếc mắt, mắng một câu không mấy thiện cảm: "Đi thôi, Triệu đại tiểu thư."
Trong phút chốc, tôi cảm thấy khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng của Cố Ngôn bỗng tỏa ra hào quang của nhân tính. Nghĩ đến việc Lâm Thanh Uyển đến một cái tin nhắn cũng không có, hừ, đúng là cái đồ Lâm Thanh Uyển lòng dạ sắt đá. Nhìn tòa cao ốc trước mắt, tôi khẽ thở dài, rồi cũng lề mề bước vào đại sảnh.
Đang xách túi đứng đợi thang máy thì một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ. "Sếp Triệu, chào buổi sáng ạ!" Giọng nói ngọt ngào của một cô gái trẻ lọt vào tai. Tôi quay đầu lại, thấy một cô nàng trông như mới tốt nghiệp, tay xách bữa sáng đang cười chào mình.
"Chào buổi sáng." Tôi mỉm cười gật đầu, trong lòng thấy hơi buồn cười. Không ngờ mình cũng có ngày được người ta gọi là Sếp này sếp nọ.
Đinh! Cửa thang máy mở ra, nhìn người bên trong, nụ cười trên mặt tôi bỗng chốc cứng đờ. Đúng là oan gia ngõ hẹp! Tôi thu lại nụ cười, có chút miễn cưỡng bước vào.
"Chào Sếp Lâm ạ." Cô bé bên cạnh rụt rè lên tiếng nhỏ xíu.
Lâm Thanh Uyển lạnh nhạt gật đầu, thân hình khẽ lùi về sau để nhường chỗ. Tôi không tự chủ được mà dùng ánh mắt liếc qua: Lâm Thanh Uyển mặc một chiếc sơ mi trắng cổ bẻ, cổ áo hơi mở để lộ xương quai xanh xinh đẹp, thấp thoáng một sợi dây chuyền bạc. Chiếc quần jeans màu nhạt ôm lấy đôi chân thon dài, dưới chân là đôi cao gót màu bạc. Một bộ đồ cực kỳ đơn giản nhưng lại được cô ta mặc ra một vẻ đẹp rất riêng.
Dù ghét Lâm Thanh Uyển thật đấy, nhưng tôi phải thừa nhận nhan sắc của cô ta đúng là không có chỗ nào để chê. So với ký ức của tôi, người trước mặt sau vài năm mài giũa đã trầm tĩnh hơn, toát lên vẻ đẹp mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành.
Bỗng nhiên, da mặt tôi cứng lại. Từ góc độ của mình, tôi vừa vặn nhìn thấy những vết đỏ lấm tấm trên cổ Lâm Thanh Uyển. Một luồng hơi nóng sực lên mặt, tôi nghiến răng quay đi chỗ khác.
Đến tầng, cô bé đi cùng nhanh chóng bước ra, bóng lưng trông cứ như đang chạy trốn. Lâm Thanh Uyển khựng lại một chút rồi cũng bước ra khỏi thang máy. Nhìn bóng lưng phía trước, tôi không nhịn được mà hắng giọng một cái rồi đuổi theo.
"Lâm Thanh Uyển!" Tôi vô thức hạ thấp giọng: "Cổ của cô." Thật sự không biết mở lời thế nào, tôi chỉ đành chỉ chỉ vào cổ mình để ra hiệu.
Lâm Thanh Uyển dừng bước, khẽ nghiêng mặt quay lại. Cổ họng tôi bỗng nghẹn đắng. Người trước mặt da dẻ trắng ngần, mịn màng, hàng mi cong vút rũ xuống, càng làm nổi bật đôi mắt sưng đỏ thấy rõ, dưới mắt thấp thoáng quầng thâm. Đôi mắt vốn dĩ thanh lãnh trong ấn tượng của tôi, lúc này lại lấp lánh những giọt nước mắt.
Tôi có chút hoảng loạn. Từ lúc quen nhau hồi đại học, Lâm Thanh Uyển trong ký ức của tôi luôn là người nhẹ nhàng giành hết các giải thưởng, lúc nào cũng ung dung tự tại. Khổ nỗi là hầu như cuộc thi nào cô ta tham gia tôi cũng góp mặt, chỉ có điều, toàn làm "vua về nhì" suốt nửa năm trời. Tôi không phải hạng người thua không chịu chung, phải nói rằng có một người xuất sắc như vậy ở phía trước, ở mức độ nào đó đã kích phát tính hiếu thắng của tôi. Đối với cô ta, tôi có cả sự thưởng thức lẫn khâm phục. Nếu sau đó không xảy ra chuyện kia, có lẽ chúng tôi đã trở thành bạn tốt từ lâu cũng nên.
Đã quen với vẻ mặt lạnh lùng của cô ta, giờ thấy những giọt nước mắt đang chực trào, tôi chỉ thấy một sự hoảng loạn dâng trào. Tôi vô thức muốn giơ tay lau đi nước mắt trên mặt cô ta. Cô ta đáng lẽ phải là người kiêu ngạo, bình tĩnh, làm chủ mọi thứ mới đúng. Tôi ngẩn người, nhìn dáng vẻ rơm rớm nước mắt của cô ta, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Ngón tay khẽ cuộn lại nhưng cuối cùng vẫn không hành động gì.
"Em không còn lời nào khác muốn nói sao?" Giọng nói hơi khàn của Lâm Thanh Uyển vang lên, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi.
Tôi mấp máy môi, không biết phải mở lời thế nào. Người trước mặt mắt đã ngập tràn sự uỷ khuất. Tôi bối rối xoa xoa đầu ngón tay, thà rằng cô ta cứ lạnh lùng như trong ấn tượng của tôi còn hơn. Cô ta lúc này trông quá đỗi mong manh, vẻ thanh cao hằng ngày đều tan biến sạch.
Tôi bất lực, vì không có ký ức mấy năm qua nên chẳng biết nói gì cho phải. Ánh mắt tôi khẽ động, đột nhiên nghĩ ra một câu trả lời không thể sai vào đâu được. Tôi khẽ hắng giọng: "Những gì cần nói, tôi đều đã nói rồi."
Trong lòng tôi tự thầm khen mình một tiếng. Khung trò chuyện với Lâm Thanh Uyển đã tuyên bố rõ ràng về sự kết thúc của mối quan hệ này, nói vậy là chuẩn bài rồi.
Ngay sau khi nghe thấy câu đó, sắc mặt Lâm Thanh Uyển lập tức tái nhợt, đôi môi cũng mím chặt. Không khí như đông đặc lại, một sự im lặng đến nghẹt thở. Tôi khẽ rũ mắt. Tay Lâm Thanh Uyển siết chặt lấy chiếc túi xách, vì dùng lực quá mạnh nên đầu ngón tay trắng bệch ra.
Hàng mi Lâm Thanh Uyển run rẩy, cô ta khẽ nhắm mắt lại. Chỉ trong chớp mắt, thần sắc của cô ta đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh mà tôi vốn quen thuộc, mọi cảm xúc lộ ra vừa rồi đều được thu hồi một cách hoàn hảo.
"Được, như em mong muốn." Lâm Thanh Uyển xoay người rời đi, giọng nói tựa như tiếng thì thầm thoảng qua tai.
0 Nhận xét