Nhưng chẳng biết tại sao, tôi càng nghĩ càng thấy bất an. Cuối cùng, dù đã lái xe tới tận ngoại ô, tôi vẫn quay đầu lại, chuyển hướng đi vào trung tâm thành phố. Người ta nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Tôi cứ trốn ở đây vài ngày trước đã, rồi mới tính chuyện đi nơi khác. Cảnh Tân Lạc chắc chắn không ngờ tới.
Chỉ là việc lưu trú ở
trung tâm thành phố hơi rắc rối, vì lúc ra ngoài quá thận trọng nên tôi không
dám mang điện thoại, cũng không dám cầm căn cước công dân, chỉ mang theo tiền
mặt và trang sức. Cũng may, luôn có những nhà nghỉ nhỏ dám nhận khách
"chui", chỉ cần chi đủ nhiều tiền.
Đến gần trưa, tôi
thuận lợi nhận phòng. Thế nhưng, điều tôi không ngờ tới nhất chính là, chân
trước tôi vừa vào phòng, chân sau đã bị Cảnh Tân Lạc tóm gọn.
Lúc mở cửa định lấy
cơm trưa, nhìn thấy cô ta đứng đó, toàn thân tôi cứng đờ như hóa đá. Cảnh Tân
Lạc thì chẳng hề có ý cười, cô ta đung đưa chùm chìa khóa xe, tốt bụng giải đáp
thắc mắc cho tôi:
"Chị thậm chí còn
quên không đổi xe nữa kìa." Gương mặt tôi trong phút chốc lúc đỏ lúc
trắng, không nhịn được mà mắng thầm một câu: "Mẹ kiếp!"
Cảnh Tân Lạc thính tai
nghe thấy, cô ta nhìn tôi với nụ cười nửa miệng: "Chị vừa nói gì cơ?"
Tôi đành phải ngậm
miệng, không chút khí thế mà đáp lại: "Không có, tôi có nói gì đâu."
Lúc này Cảnh Tân Lạc
mới nheo mắt cười, đưa tay ra cho tôi: "Ngoan, về thôi."
Tôi nghiến răng, dĩ
nhiên không dám không dắt tay cô ta, bởi vì đứng sau lưng cô ta là hai tên vệ
sĩ cao to lực lưỡng hoàn toàn xa lạ. Đợi đến khi bước ra khỏi nhà nghỉ, tôi lại
càng thấm thía chân lý "kẻ thức thời mới là tuấn kiệt", vì bên ngoài
còn có cả một vòng vệ sĩ vây quanh. Nếu lúc nãy tôi từ chối, hậu quả thực chẳng
cần phải đoán.
Về đến nhà họ Tống,
quản gia đã đợi sẵn ở cửa. Nhìn thấy tôi, trong đôi mắt cười của bà ấy dường
như mang theo chút bất lực, kiểu bất lực theo kiểu "đã nhắc rồi mà sao vẫn
không chạy thoát được". Tôi không dám nhìn thẳng vào bà ấy, chỉ biết cúi
đầu đi thẳng vào trong.
Dù muộn mất ba tiếng,
tôi vẫn phải ăn bữa sáng vốn thuộc về mình. Cảnh Tân Lạc cứ thế đứng bên cạnh
nhìn, nhìn tôi ăn hết bữa sáng mà cô ta đã cất công chuẩn bị, để nguội, rồi lại
hâm nóng lại. Cơm chẳng ăn được mấy miếng mà mông đã đau không chịu nổi. Tôi
định tìm cái gối để lót, nhưng thấy bộ dạng của cô ta, tôi đành âm thầm chịu
đựng, từng miếng từng miếng gặm nhấm.
Cảnh Tân Lạc coi như
không thấy, cứ nhìn tôi lề mề cho đến khi đĩa sạch trơn mới nhạt giọng hỏi:
"No chưa?"
"Hức... no
rồi." Tôi vô vọng nấc lên một cái, nước mắt suýt nữa trào ra.
"Hừ." Cảnh
Tân Lạc không nhịn được cười khẽ một tiếng, gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn.
"Vậy chuyện sáng nay, chị có nên cho em một lời giải thích không?"
Ánh mắt tôi vô thức bị
bàn tay cô ta thu hút, theo bản năng lôi cái lý do đã bịa từ trước ra:
"Tôi... tôi chỉ đi mua ít đồ thôi."
"Rầm!" Một
tiếng đập bàn làm tôi giật bắn mình tỉnh táo lại.
"Mua đồ mà không
mang điện thoại?" Cảnh Tân Lạc chống tay lên bàn, nụ cười tắt ngấm, gương
mặt tối sầm lại.
"Quên... quên
mất." Tôi nuốt nước miếng theo bản năng, giọng run rẩy.
Cảnh Tân Lạc không
nhúc nhích, cách cái bàn gỗ, cô ta nhìn tôi chằm chằm: "Vẫn còn đau đúng
không, chị gái? Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời. Nếu câu trả lời không làm em hài
lòng, thì hậu quả... chắc chắn chị cũng không hài lòng đâu."
Đây rõ ràng là lời đe
dọa trắng trợn. Lòng đau như cắt, tôi hoàn toàn thành thật: "Tôi... tôi
muốn chạy."
"Tại sao lại
chạy?" Cảnh Tân Lạc nheo mắt, có vẻ không hiểu: "Đây là nhà mà, chị
gái."
"Tôi sợ cô
đánh... đau lắm." Tôi cúi đầu, giọng ngày càng nhỏ.
"Ngoan thì sẽ
không bị đánh." Giọng Cảnh Tân Lạc nhẹ nhàng, thậm chí là dịu dàng như nước,
chẳng hề nhận ra mình đang nói những lời đáng sợ thế nào. "Bỏ chạy... mới
bị đánh. Và không chỉ đơn giản là nát mông đâu."
Mặt tôi cắt không còn
giọt máu, suýt nữa thì quỳ sụp xuống: "Bà xã... tôi sai rồi."
Cảnh Tân Lạc không
giấu được vẻ vui sướng, giọng điệu vẫn ôn hòa dung túng, cô ta tốt bụng ngoắc
tay với tôi: "Dưới đất lạnh lắm, lại đây nào chị gái."
Tôi run rẩy ngồi vào
lòng cô ta, chủ động quàng cổ cô ta, nịnh nọt hôn lên đôi môi mềm mại:
"Không chạy, tôi không chạy nữa đâu bà xã... em đừng giận... đau lắm, đánh
nữa là hỏng mất."
Cảnh Tân Lạc không
đáp, chỉ tận hưởng sự chủ động của tôi. Đợi đến khi tôi hôn đến kiệt sức, cô ta
mới bóp cằm tôi, cười đáp lại: "Ngoan một chút, chị vẫn sẽ là đại tiểu thư
họ Tống."
"Ừm... biết rồi,
tôi biết mà." Tôi gật đầu như bổ củi, nhìn cô ta đầy mong đợi. Thế là cô
ta không đánh nữa đúng không?
Dĩ nhiên, tôi thở phào
nhẹ nhõm ngay lập tức. Nào ngờ, mới nhẹ nhõm được một nửa thì nghe cô ta mỉm
cười bổ sung vế sau: "Vẫn phải đánh." Tôi lập tức chết lặng.
"Nhưng không phải
hôm nay." Cảnh Tân Lạc thong thả nói tiếp: "Cứ ghi sổ lại đã, vài
ngày nữa bù sau. Không thể một lần mà hành hạ chị hỏng mất được, nửa đời sau
còn dài lắm."
Tôi bị mài đến mức
hoàn toàn mất hết tính khí, dựa vào cô ta, ngoan ngoãn không nói lời nào. Thấy
vậy, cô ta lại xoa đầu tôi, nửa như dỗ dành nửa như đe dọa: "Ngoan, không
có gì bình yên bằng việc duy trì hiện tại đâu, Tống đại tiểu thư ạ."
Trước cơn bão lớn, không hiểu sao tôi lại thấy có chút bình yên lạ lùng.
0 Nhận xét