"Còn mắng nữa không?" Tôi không tài nào thoát ra được, nhìn chằm chằm vào tay cô ta trân trối, chỉ biết phát tiết tính xấu theo bản năng: "Cút!"
"Chát!" Lại
một cái tát không nặng không nhẹ nữa. Cơn đau không đáng kể, nhưng cảm giác
nhục nhã và khoái lạc thì mãnh liệt hơn nhiều.
Đầu tôi nghiêng sang
một bên, ánh mắt vương chút tà ý, đôi môi hé mở, nhịp thở ngày càng dồn dập.
Cảnh Tân Lạc lại như không nhìn thấy, cô ta thong thả xòe đôi bàn tay trắng
ngần, xương khớp rõ rệt ra trước mắt tôi, rồi chạm nhẹ lên dấu ngón tay ẩn hiện
trên má tôi, lướt qua đầy ám muội, cười nói: "Tiếp tục đi."
Dưới sự đả kích kép,
lồng ngực tôi phập phồng dữ dội. Sau khi nhắm mắt trấn tĩnh một hồi lâu, tôi
mới run rẩy môi, đáp lại cô ta bằng một từ "Cút" đầy run rẩy.
"Chị đúng là chưa
thấy quan tài chưa đổ lệ mà." Cảnh Tân Lạc nghe xong bỗng bật cười thành
tiếng. Cười chán chê, cô ta mới tăng lực day lên vết dấu tay, khẽ khàng bồi
thêm vế sau đầy mềm mỏng: "Cứ nhất định phải ép em tát đến khi chị ướt đẫm
cả người, thì mới chịu ngoan sao?"
Trong phút chốc, tôi
trợn tròn mắt, nhìn cô ta đầy vẻ không tin nổi. Cảnh Tân Lạc chẳng buồn để tâm,
cô ta chỉ khẽ khàng cọ xát bên tai tôi, thì thầm hỏi lại: "Không tin à? Thế
thì thử xem."
Dứt lời, cô ta không
cho tôi thời gian phản ứng, ngồi bật dậy giơ tay nhắm thẳng vào mặt tôi mà
giáng xuống một bạt tai.
"A!" Tôi hít
hà vì đau, không kìm được lại mắng cô ta.
Nhưng lần này, cô ta
chẳng để cho tôi có cơ hội mắng hết câu. Cô ta tát liên tiếp hết cái này đến
cái khác, mỗi một câu chửi thề của tôi đều bị cô ta cắt đứt một cách vô cùng
chuẩn xác. Cùng lúc đó, cô ta còn dùng bàn tay còn lại, bàn tay đang đeo những
chiếc nhẫn bạc sáng loáng và rủ xuống những sợi dây xích bạc thanh mảnh, luồn
lách đầy ác ý khắp cổ, eo và mơn trớn bên đùi tôi.
Cô ta ép cái khoái cảm
sinh ra từ sự tiếp xúc ấy trở thành một nỗi khát khao không được thỏa mãn. Tôi
siết chặt dải lụa đang trói tay, dần dần không thể thốt ra lời nào nữa. Đáy
mắt, khóe mắt đều nhòe nhoẹt nước, chỉ chực trào ra. Cái eo thon bị Cảnh Tân
Lạc bóp chặt không ngừng vặn vẹo như một con rắn nước yêu kiều.
Cảnh Tân Lạc đứng từ
trên cao nhìn xuống, dù thấy rõ mồn một nhưng vẫn cố tình tát ra tiếng, chậm
rãi bức hỏi: "Ướt chưa? Hửm?"
Đại tiểu thư cao ngạo
như tôi làm sao có thể thừa nhận chuyện mất mặt này. Thế là tôi lườm cô ta một
cái, giọng khản đặc đáp lại một từ: "Cút!"
Nhưng Cảnh Tân Lạc chỉ
khẽ cười, cũng không ép tôi phải thừa nhận ngay. Cô ta tiếp tục vừa trêu đùa
vừa tát, cho đến khi đồ lót của tôi ướt đẫm và bị cô ta chạm vào đầy một tay
nước. Những vệt nước dính trên dây xích bạc kéo sợi lung linh, cô ta mới lắc
lắc bàn tay, cười hỏi: "Thế đây là cái gì hả chị?"
"Đồ... đồ tiện
nhân!" Tôi thẹn quá hóa giận, trừng mắt nhìn cô ta bằng đôi mắt mọng nước.
Dù đã kiệt sức nhưng lời nói vẫn không chịu thua: "Cút ngay!"
Cảnh Tân Lạc nheo đôi
mắt tối sầm lại, bỗng thở dài: "Xem ra, bài học này vẫn còn nhẹ quá
nhỉ."
Nói đoạn, cô ta bóp
lấy hàm tôi, thừa cơ xông thẳng vào, trực tiếp đi sâu đến tận cùng không chút
nể tình. "Đã là mắt kém không nhận ra, vậy thì dùng miệng mà nếm thử đi.
Nếm xem có đúng là nước của chính mình không, còn mang theo cả mùi dâm đãng nữa
này."
Bị đâm sâu đến tận cổ
họng, tôi khó chịu đến mức muốn nôn, nước mắt rơi lã chã. Nhưng Cảnh Tân Lạc
không cho tôi nhả ra, cô ta ấn chặt lấy tôi, kéo tôi đặt lên đùi cô ta, lột
sạch quần rồi bắt đầu phát vào mông.
"Nếm cho kỹ vào,
nếu không thì không chỉ đơn giản là chảy nước đâu."
Lời cô ta còn chưa
dứt, cảm giác đau rát đã bùng nổ trên mông tôi và lan ra xung quanh. Lúc này
tôi mới rưng rưng nước mắt vì bắt đầu thấy sợ. Bởi vì vị trí này quá gần với
"đóa hoa" nhạy cảm, với lực độ này, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ bị ép
đến mức cao trào mất.
Không chỉ vậy, nếu bị
đánh lâu, tôi có thể sẽ bị mất kiểm soát mà bài tiết mất. Nghĩ đến cảnh đó, cả
người tôi run bắn lên. Không, không thể được, thế thì nhục nhã quá. Tôi cố gắng
cầu xin nhưng đã quá muộn, giọng nói bị cô ta thúc đến mức vỡ vụn từng mảnh.
Cảnh Tân Lạc thừa hiểu
ý tôi, nhưng cô ta vẫn ác độc chặn miệng tôi lại, lười biếng hỏi dù đã biết
thừa: "Chị muốn nói gì cơ?"
Tôi càng không nói
được gì, chỉ biết ở trên đùi cô ta mà vặn vẹo vì vừa đau vừa sướng. Hai bắp
chân trắng ngần không ngừng co lên định chặn tay cô ta lại. Cảnh Tân Lạc cũng
chẳng thèm ngăn, chỉ xoa nắn bờ mông đỏ rực của tôi, cười cười nhắc nhở:
"Sao thế, hai cái chân nhỏ này của chị cũng muốn học thói đê tiện à?"
Tôi khựng lại, run rẩy
thu chân về, hai cổ chân đan chặt vào nhau để ngăn cản sự phản kháng vô thức.
Cảnh Tân Lạc thấy vậy thì bật cười đầy ẩn ý. Khi đóa hoa đào nở rộ đến cực
điểm, sự héo tàn gần như là điều tất yếu.
Giây phút mất kiểm
soát, tôi dùng bản năng mà khóc lóc cầu xin, nhưng vì không thể phát ra tiếng,
tôi chỉ biết không ngừng lắc đôi tay đang bị trói, giống như đang vái lạy thần
phật để xin tha.
Cảnh Tân Lạc dường như
khá hài lòng với bộ dạng ngoan ngoãn này, cô ta rút bàn tay đẫm nước ra, cho
tôi vài giây để mở miệng.
"Biết sai
chưa?" Cô ta hỏi.
"Sai... sai
rồi..." Tôi khóc nức nở trả lời, rũ bỏ hoàn toàn thái độ hống hách lúc
trước, ngoan đến lạ lùng: "Tôi sai rồi... xin cô... đừng đánh nữa."
Cảnh Tân Lạc nheo mắt,
không ra tay tiếp mà chỉ men theo vùng da nóng bỏng kia mà xoa nắn chậm rãi:
"Sai ở đâu?"
Tôi lại run lên một
cái, ngấn lệ thành thật trả lời: "Không nên mắng cô."
"Còn gì
nữa?"
"Không nên đánh
cô."
"Còn gì
nữa?"
"Không... không
nên phạt cô."
"Còn gì
nữa?"
"Còn...
còn..." Tôi không bịa ra nổi nữa, mím chặt môi, vắt kiệt óc cũng không trả
lời được.
Cảnh Tân Lạc thấy vậy,
bàn tay đang xoa nắn bỗng tăng thêm lực. Tôi hít một hơi lạnh, theo bản năng
định xoay người thoát khỏi sự khống chế của cô ta. Giây tiếp theo, tôi bị cô ta
ấn chặt thắt lưng, giáng xuống một phát tát thật mạnh.
"A...!" Vì
đau quá, mà miệng lại đang rảnh rang, tính tiểu thư của tôi lại trỗi dậy:
"Đồ súc sinh, cô còn dám...?"
Cảnh Tân Lạc không
thèm đôi co với tôi cho sướng miệng, cô ta dùng hành động thực tế để trả lời,
những cú tát sau lại mạnh hơn cú tát trước, tát thẳng vào mông tôi cho đến khi
tiếng gào thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng còn chút sức lực nào để mắng cô ta
nữa, buộc phải ngoan ngoãn phục tùng. Bấy giờ, cô ta mới dịu dàng xoa nắn chỗ
vừa đánh, hỏi lại: "Nghĩ ra chưa, còn sai ở đâu nữa?"
Tôi thực sự không thể
nghĩ ra nổi, vừa khóc vừa nấc cụt, mặc kệ đúng sai mà rối rít xin lỗi:
"Sai rồi, tôi sai hết rồi, cầu xin cô, dừng lại đi..."
Cảnh Tân Lạc nghe ra
sự đối phó của tôi, cô ta không hài lòng nheo mắt lại, bóp chặt thắt lưng tôi
rồi tiếp tục. Cô ta đánh cho đến khi tôi bị ép lên cao trào một lần nữa mới
chịu hỏi: "Nghĩ tiếp đi, còn gì nữa?"
Đêm nay đối với tôi
chẳng khác nào một cơn ác mộng. Cho đến khi mông đã sưng tấy hoàn toàn, khóc
đến gần như mất giọng, tôi vẫn chưa đoán ra mình sai ở đâu. Cuối cùng, cả người
nhếch nhác bẩn thỉu, tôi nằm bò trên đùi cô ta, nhục nhã như một con chó cụp
đuôi, chẳng còn chút tôn nghiêm hay kiêu ngạo nào để nói đến. Cảnh Tân Lạc thì
sắc mặt vẫn bình thản, cô ta bế xốc tôi lên, đi thẳng vào phòng tắm.
"Không, không...
cầu xin cô, đừng như vậy..."
Bờ mông nóng rực chạm
vào lớp gạch men lạnh lẽo khiến tôi sợ hãi hít một hơi lạnh. Giọng nói khản đặc
của tôi giờ đây chỉ toàn là sự nịnh nọt khẩn thiết: "Tôi sai rồi, sau này
không dám nữa đâu, em gái, tôi sai rồi..."
Cảnh Tân Lạc mơn trớn
khuôn mặt xinh đẹp hơi sưng lên của tôi, ghé sát tai tôi cười hiền từ, nhưng nụ
cười đó lại khiến tôi nổi da gà: "Chị còn chẳng biết mình sai ở đâu, thì
lấy cái gì đảm bảo với em là chị sẽ không tái phạm?"
Người tôi run lên bần
bật, nước mắt rơi lã chã, môi run rẩy hồi lâu mới thận trọng thốt ra được một
câu: "Cô... cô nói đi, chỉ cần là cô nói, tôi nhất định sẽ không bao
giờ..."
Cảnh Tân Lạc cười khẽ,
cô ta vươn tay đi ngang qua người tôi, gỡ vòi hoa sen xuống. Tôi cứ tưởng cô ta
lại định dùng nó để đánh mình, sợ đến mức nhũn cả chân, bám chặt vào vai cô ta
không dám nhúc nhích.
Cảnh Tân Lạc nheo mắt,
bất chợt ôm ngang cái eo đang run rẩy của tôi, điều chỉnh nhiệt độ nước, vừa
thong thả rửa sạch những thứ dưới thân tôi, vừa chậm rãi mở miệng: "Lại
còn cần em nhắc nhở sao? Thế thì làm sao thể hiện được thái độ nhận lỗi 'tốt'
của chị chứ?"
Cô ta cố tình nhấn
mạnh chữ "tốt", khiến tôi run rẩy dữ dội hơn như cầy sấy. Không chỉ
vì lời đe dọa trắng trợn của cô ta, mà còn vì sự kích thích của dòng nước ấm.
Sau khi bị "trừng phạt", sự nhạy cảm của vùng da đỏ rực trước dòng
nước gần như tăng vọt gấp bội, vừa đau, vừa ngứa, lại vừa tràn ngập một cảm
giác sướng đến khó tả.
Cảnh Tân Lạc coi như
không thấy bộ dạng thảm hại của tôi, cô ta còn cố tình nâng vòi sen lên cao,
tăng cường áp lực của dòng nước.
"Hự...
a...!"
Tôi gần như thét lên
mất tiếng, phải dựa hoàn toàn vào việc ôm cổ cô ta và sự nâng đỡ từ tay cô ta
mới không bị ngã khuỵu xuống một cách thảm hại. Thấy vậy, Cảnh Tân Lạc siết
chặt tôi hơn, nhắc lại lần nữa: "Chị nói xem?"
0 Nhận xét