"Chị ghét em lắm đúng không, chị gái?" Cảnh Tân Lạc đứng ngay sau lưng tôi, một tay chặn lấy miệng, tay kia áp sát bên tai tôi, nụ cười vặn vẹo đầy ý vị. Toàn thân tôi run rẩy, ánh mắt dại đi vì mải nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang xâm phạm mình một cách càn rỡ kia, đôi tay trắng ngần như ngọc, thon dài, từng đốt xương rõ rệt. Tôi mím chặt đôi môi đỏ thẫm, đôi mày nhíu lại nhưng chẳng thể thốt nên lời.
Cô ta nheo mắt cười,
cố tình chọn đúng lúc tôi run rẩy nhất mà cắn nhẹ vào vành tai tôi, thì thầm đầy
dịu dàng nhưng cũng cực kỳ ác nghiệt: "Vậy tại sao chị lại bị kẻ mà chị
ghét cay ghét đắng này, làm cho thành ra như vậy?"
Lời nói vừa lọt tai,
tôi suýt chút nữa thì trợn trắng mắt. Một vệt bạc lấp lánh từ khóe môi tôi
trượt dài xuống, kéo sợi không dứt.
Cảnh Tân Lạc khỏe
mạnh, cô ta chỉ cười dịu dàng. Giữa ánh đèn vàng nhạt phản chiếu qua tấm gương
đứng trước mặt, cô ta đè chặt sống lưng gầy guộc của tôi, chậm rãi vạch trần
không chút nể nang: "Thừa nhận đi chị gái, chị cũng đê tiện lắm, cái sự đê
tiện ấy ngấm tận vào trong xương tủy rồi." Khi cô ta nhấn mạnh từng chữ,
người tôi lại run lên bần bật.
Tôi run rẩy, rất muốn
phản bác, nhưng chẳng thể nói được gì. Không, không phải như thế. Tôi ghét cô
ta, tôi ghê tởm cô ta, tôi căn bản không muốn dung thứ cho cô ta. Chỉ là, đôi
bàn tay kia quá mức xinh đẹp, trắng muốt và thanh mảnh như búp măng. Chính vì
đôi tay đó mà tôi mới hết lần này đến lần khác để mặc cô ta làm loạn trên người
mình.
Bởi vì tôi không thể
từ chối một đôi tay như thế. Từ nhỏ đến lớn, tôi đã có một sở thích khó nói:
tôi cuồng tay, một sự cuồng si rất nghiêm trọng và bệnh hoạn. Đến mức tôi có
thể vì đôi tay đó mà bao dung mọi thứ của chủ nhân cô ta, ngay cả khi chủ nhân
của cô ta là người tôi ghét nhất, Cảnh Tân Lạc.
Cái đứa con riêng của
người phụ nữ đã leo lên giường bố tôi, ép mẹ tôi phải rời đi, một "đứa con
hoang" mang dòng máu yếu đuối, hèn hạ y hệt mẹ cô ta. Thực ra lúc đầu, tôi
không ghét Cảnh Tân Lạc đến thế. Tôi thấy không cần thiết phải tính toán với
một đứa trẻ có ngoại hình mờ nhạt, thậm chí còn không được tính là con riêng
của bố, mà chỉ là con của tiểu tam với chồng cũ.
Dù sao cô ta cũng
chẳng thể lung lay được địa vị của tôi trong nhà họ Tống. Bố dù có lú lẫn vì
tình thì cũng chưa đến mức giao tài sản cho người ngoài. Thế nên lúc đầu, tôi
chẳng hề để ý đến đứa em gái này, coi cô ta như không khí, không muốn giận cá
chém thớt. Mỗi lần nhắm vào, tôi chỉ nhắm vào bà mẹ mặt trắng chuyên đi quyến
rũ người khác của cô ta mà thôi.
Nhưng cái kẻ mặt trắng
không biết điều này cứ năm lần bảy lượt đến chọc giận tôi. Hết thay mặt mẹ mình
đến xin lỗi, lại đến thay mặt mẹ mình để tôi trút giận. Hừ, lỗi của mẹ cô ta
thì liên quan gì đến cô ta? Cứ như thể chịu đòn thay thì ngăn cản được chuyện
đó không bằng. Một hai lần đầu, tôi còn đủ kiên nhẫn đuổi cô ta đi.
Đến lần thứ ba, thứ
tư, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. Loại người thích tìm ngược đãi thế này tôi đúng
là lần đầu mới thấy. Thế là đến lần thứ năm, tôi giáng cho Cảnh Tân Lạc một cái
tát giòn giã. Trên khuôn mặt thuần khiết không tì vết kia hiện lên dấu tay đỏ
chói của tôi.
"Muốn chuộc tội
đúng không?" Tôi phủi tay, nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên đầy vẻ ngạo
mạn. "Được thôi, vậy thì để tôi tát đến khi nào tôi vui thì thôi."
Hốc mắt Cảnh Tân Lạc
đỏ hoe ngay lập tức, nhưng cô ta vẫn đứng chôn chân tại chỗ, cố tỏ ra kiên
cường nhìn thẳng vào tôi, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi: "Vâng. được ạ, chị
gái."
Chính là cái bộ dạng
đáng thương, yếu đuối này. Giống hệt bà mẹ mặt trắng của Cảnh Tân Lạc. Mỗi lần
tôi trả thù bà ta, bà ta cũng bày ra vẻ sắp khóc đến nơi như thế, khiến bố vô
tình nhìn thấy lại bất mãn với tôi, thậm chí còn lên tiếng trách phạt. Đúng là
một lũ hèn hạ như nhau.
"Mười bốn, mười
lăm." Tôi nghiến răng nghiến lợi, xoay cổ tay, không thèm khách khí.
"Hừ, là cô tự
chuốc lấy." Nghe vậy, Cảnh Tân Lạc đứng yên không nhúc nhích, cô ta chỉ
khép đôi mi dài rậm lại, mặc cho hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Một vẻ
đẹp mong manh như sắp vỡ vụn nhưng vẫn cố gượng ép. Đúng là đồ thấp hèn.
Tôi tức giận đến mức
không chịu nổi, túm lấy cổ áo mỏng manh của cô ta, dùng hết sức bình sinh để
tát liên hoàn. "Khóc đi! Khóc để trả lại toàn bộ nước mắt mà mẹ con cô nợ
mẹ tôi!"
Nhưng chưa quá ba cái,
tôi đã không thể xuống tay được nữa. Bởi vì đôi bàn tay vô thức đưa lên che má
của cô ta, đôi bàn tay ấy xương khớp rõ ràng, từng ngón tay nuột nà, ẩn dưới
lớp da trắng ngần là những mạch máu xanh mờ ảo, nơi các khớp ngón tay còn ửng
lên sắc hồng cám dỗ. Nó xinh đẹp đến mức không thể tin nổi. Đó là thứ mà một kẻ
cuồng tay như tôi vừa nhìn thấy đã không thể rời mắt. Chỉ là ở lòng bàn tay có
khá nhiều vết thương nhỏ, nhìn qua là biết do làm việc nặng gần đây.
Chỉ trong tích tắc,
tôi đổi sang khuôn mặt đanh đá thường ngày, rút điện thoại gọi cho quản gia,
gào lên đầy giận dữ: "Quản gia Vương! Mấy bà giúp việc trong nhà chết hết
rồi à? Có chút việc vặt mà cũng để nhị tiểu thư phải tự tay làm là sao?"
Cái tính khí ấy của
tôi, ngay cả ở tập đoàn họ Tống cũng đã lừng danh thiên hạ. Lão quản gia già đã
quen với việc bị nghe mắng, nghe xong cũng chẳng hề khựng lại, chỉ bình thản và
cung kính đáp lời: "Vâng thưa đại tiểu thư, tôi đi xử lý ngay đây."
Ông ấy còn chưa dứt
lời, tôi đã thiếu kiên nhẫn mà ngắt điện thoại, rồi lôi xềnh xệch cánh tay của
Cảnh Tân Lạc đi thẳng về phía phòng ngủ của mình. Cô ta không hiểu gì, cứ nhìn
tôi vẻ muốn nói lại thôi, cái bộ dạng yếu đuối dễ bị bắt nạt, nước mắt chực
trào.
"Chị, chị ơi."
"Câm mồm, còn dám
khóc tôi đánh chết cô." Tôi càng phiền lòng hơn, cau mày thật chặt, không
thèm ngoảnh lại, hoàn toàn chẳng cho Cảnh Tân Lạc một sắc mặt tốt đẹp nào.
Cảnh Tân Lạc khịt mũi,
vẻ đầy ủy khuất đi sát theo sau. Sau khi mở khóa điện tử, tôi bắt đầu lục tìm
hộp cứu thương. Vốn dĩ việc này chỉ cần giao cho y tá gia đình là xong, nhưng
đôi bàn tay này, tôi thực sự không nỡ giao nó cho ai khác chạm vào. Phiền chết
đi được, thật sự rất phiền.
Cứ nghĩ đến lúc nãy
khi tát con bạch liên hoa này, tôi suýt chút nữa đã đánh trúng tay cô ta, lòng
tôi lại càng thêm bực bội. Đáng chết, đôi tay đẹp như thế này tại sao lại mọc
trên người một con nhỏ giả nai cơ chứ? Tôi một tay cầm tăm bông, cẩn thận và tỉ
mỉ sát trùng cho nó, nhưng khuôn mặt thì đen như nhọ nồi, u ám đến đáng sợ.
Thấy vậy, Cảnh Tân Lạc
không dám nói một câu nào, chỉ ngoan ngoãn chìa đôi tay ra, đôi mắt rưng rưng
nhìn tôi. Trong phút chốc, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tăm bông
bôi thuốc khẽ vang lên. Cho đến khi tôi bôi xong thuốc và quấn băng gạc lại cẩn
thận.
"Xong rồi, cút
đi. Nhìn thấy cô là tôi thấy phiền." Tôi vừa dọn dẹp hộp thuốc vừa hằn học
nói, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Hàng mi ướt át của
Cảnh Tân Lạc run rẩy, cô ta nâng hai bàn tay bị quấn như hai cái bánh chưng
nhỏ, không dám đáp lời. Căn phòng lại rơi vào im lặng, tôi không nhịn được mà
ngẩng đầu lên, vừa bực bội vừa bất lực mà dặn dò thêm mấy câu: "Đừng chạm
vào nước. Có việc gì thì tìm mấy bà giúp việc. Ngày mai giờ này đến tìm tôi
thay băng. Nếu để nó bị nặng hơn, tôi tát chết cô."
Lúc này Cảnh Tân Lạc
mới khúm núm gật đầu, ngoan ngoãn như gà con mổ thóc: "Vâng ạ, chị
gái."
Kể từ đó, liên tục một
tuần, đích thân tôi thay thuốc cho Cảnh Tân Lạc. Cả tháng sau đó, cũng chính
tay tôi chăm sóc, dưỡng tay cho cô ta. Cảnh Tân Lạc lúc đầu thì nhút nhát,
ngoan ngoãn, bảo gì nghe nấy, nhưng kể từ khi nhận ra sự ưu ái của tôi dành cho
đôi tay này, và cả sự dung túng dành cho cô ta vì đôi tay ấy, Cảnh Tân Lạc bắt
đầu dùng đôi tay này làm lệnh tiễn.
"Chị ơi, em có
thể ăn cơm cùng chị không?" "Chị ơi, vòi hoa sen phòng em hỏng rồi,
em dùng nhờ phòng chị được không?" "Chị ơi, em sợ tiếng sấm lắm, đêm
nay em ngủ cùng chị nhé?"
Từ những chuyện vụn
vặt thường ngày, Cảnh Tân Lạc bắt đầu vượt qua ranh giới, cuối cùng là được
đằng chân lân đằng đầu. Tôi thì không có cách nào chống lại đôi bàn tay ấy, nên
cứ nhường nhịn hết lần này đến lần khác. "Tùy cô, đừng có làm ồn tôi là
được."
Cho đến một ngày, Cảnh
Tân Lạc đưa đôi tay đã được chăm sóc kỹ càng, trắng muốt thon dài với đầu ngón
tay ửng hồng ấy ra trước mặt tôi. Cô ta rủ hàng mi dày xuống, giọng nói mềm
mỏng như đang cào vào lòng tôi mà nũng nịu: "Chị ơi, tay em ngứa
quá."
Rõ ràng là một sự dụ
dỗ lộ liễu. Tôi cầm lấy đôi tay trước mặt, bao trọn trong lòng bàn tay mình như
nâng niu một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ, cẩn thận hết mức vì sợ nó bị tổn thương
thêm lần nữa. "Ngứa chỗ nào?"
Cảnh Tân Lạc khép hờ
đôi mắt, khịt mũi một cái, giọng nói càng trở nên mềm mại và dính dấp, khiến
người ta không khỏi nảy sinh lòng thương xót: "Các ngón tay, ngứa lắm
ạ."
"Hai ngày nay có
chạm vào thứ gì gây dị ứng không?" Nâng niu "tác phẩm nghệ
thuật" tinh xảo trong tay, tôi vô thức nuốt nước miếng, ánh mắt ngày càng
tối sầm lại, nhưng đôi mày mảnh lại bất giác chau lại, giọng nghiêm nghị.
"Chắc là không
ạ." Cắn môi, Cảnh Tân Lạc ra vẻ suy nghĩ rồi ủy khuất lắc đầu. "Em
luôn nghe lời chị mà, không dùng tay làm việc nhà, cũng không để nó chạm vào
thứ gì bẩn cả."
"Vậy để tôi gọi
bác sĩ Hứa." Tôi cưỡng ép bản thân rời mắt khỏi đôi tay ấy, nén xuống
những ý nghĩ tà ác đang cuộn trào trong lòng, buông tay cô ta ra và quay đi lấy
điện thoại. Cảnh Tân Lạc cúi đầu, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Mười phút sau, bác sĩ
gia đình xách hộp thuốc, quen thuộc gõ cửa phòng. "Đại tiểu thư."
Quy trình này bác sĩ
Hứa đã quá quen thuộc rồi. Bởi vì chỉ trong tháng này, vì đôi tay của nhị tiểu
thư mà đại tiểu thư đã gọi bà ấy không dưới mười lần. Cả nhà họ Tống này, ai mà
chẳng biết đại tiểu thư quý trọng đôi tay của nhị tiểu thư như bảo bối, chỉ cần
va chạm nhẹ một chút thôi cũng phải bôi thuốc hồi phục mấy ngày trời. Nếu là do
người làm nào lỡ tay làm đau, thì chắc chắn sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ lôi
đình, nhẹ thì bị đuổi việc, nặng thì bị gạch tên khỏi giới.
Thậm chí ngay cả phu
nhân hiện tại, mẹ ruột của nhị tiểu thư, cũng không dám tùy tiện chạm vào đôi
tay này vì sợ làm đại tiểu thư phật ý. Nhưng sau một hồi kiểm tra kỹ lưỡng, sắc
mặt bác sĩ Hứa dần trở nên kỳ quái.
"Ngoài việc ngứa
ra, nhị tiểu thư còn thấy chỗ nào không khỏe không?" Bác sĩ Hứa thu lại
dụng cụ, hỏi lại một lần nữa để xác nhận. Cảnh Tân Lạc thu tay về, hàng mi rủ
xuống, lặng lẽ lắc đầu.
Thấy vậy, tôi cau mày,
sốt sắng cướp lời: "Có nghiêm trọng không? Có cần phải đi bệnh viện một
chuyến không?"
Bác sĩ Hứa mím môi, vẻ
muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không dám thốt ra câu “chẳng có vấn đề
gì cả". Có lẽ bà ấy sợ vị đại tiểu thư kiêu kỳ lại túm lấy bà ấy mà làm
loạn lên. Thế là, bà rút từ hộp y tế ra một tuýp thuốc mỡ bình thường nhất có
thể:
"Không nghiêm
trọng đâu, chắc là do dạo này dùng quá nhiều sản phẩm dưỡng da nên bị kích ứng
nhẹ. Ngưng dùng sản phẩm cũ hai ngày, bôi thuốc này xem sao, ngày ba lần, hết
ngứa thì thôi."
Lúc này tôi mới thở
phào nhẹ nhõm, đưa tay nhận lấy tuýp thuốc: "Vậy thì tốt." Dừng một
chút, tôi hỏi thêm một câu: "Thế nếu sau hai ngày vẫn còn ngứa thì
sao?"
Ánh mắt Cảnh Tân Lạc
khẽ lóe lên, động tác định đứng dậy của cô ta khựng lại. Bác sĩ Hứa nhìn sâu
vào cô ta một cái, rồi mới mỉm cười trả lời: "Sẽ không đâu, không có vấn
đề gì lớn."
"Được rồi."
Tôi thở hắt ra một hơi. Cảnh Tân Lạc như cảm nhận được điều gì đó, cô ta quay
lại nhìn, đôi mắt ẩm ướt xinh đẹp cong lên, nở một nụ cười thẹn thùng với bác
sĩ: "Cảm ơn bác sĩ Hứa."
"Không có gì,
nhiệm vụ của tôi mà." Xách hộp thuốc lên, bác sĩ Hứa đáp lại bằng một nụ
cười công nghiệp. Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Cảnh
Tân Lạc. Tôi bắt đầu bôi thuốc.
0 Nhận xét